Chương 31: Hậu quả tự chịu

Dứt lời, Khương Linh Duật – người vốn dĩ không chịu nổi nhiệt độ của cồn đã gục xuống bàn. Thố Sơ day day thái dương, nhìn Nhân Thanh đầy vẻ cạn lời.

"Mày có thể làm tao bớt lo một chút không?"

"Tao…" Nhân Thanh nhất thời cứng họng, "Không phải chứ, mày chưa nói cho cậu ấy biết à?"

"Nói cho cậu ấy cái gì?"

"Chuyện của Chu Lâm Vãn ấy, tao thấy cậu ấy chẳng phải đã biết rồi sao?"

"Cậu ấy không biết." Thố Sơ kéo Linh Duật dậy, "Sau này mày bớt lượn lờ trước mặt cậu ấy đi."

"Tao?" Nhân Thanh vẻ mặt không thể tin nổi chỉ vào chính mình, "Tao làm sao?"

"Mày nói quá nhiều." Thố Sơ bình thản bảo hắn.

Nhân Thanh phản ứng lại ngay: "Sợ tao nói chuyện của Chu Lâm Vãn làm cậu ấy không vui à?"

"Cậu ấy không cần thiết phải biết." Thố Sơ nhắm mắt lại, mệt mỏi nói.

"Nếu mày thích cậu ấy, thì chuyện Chu Lâm Vãn mày giấu nổi không?"

"Chu Lâm Vãn đối với tao chỉ là bạn bè." Thố Sơ phát hiện mỗi lần nói chuyện với Nhân Thanh về Chu Lâm Vãn, thế nào cũng phải tranh cãi vì vấn đề này.

"Thế còn cậu ấy?" Nhân Thanh là người ngoài cuộc, nhìn rõ hơn hắn nhiều. "Ở bên người bệnh tâm lý mệt mỏi thế nào mày còn rõ hơn tao, làm người yêu so với làm bạn bè, cái mệt đó chỉ có hơn chứ không kém đâu."

"Không cần mày phải nhắc đi nhắc lại với tao đâu." Thố Sơ dìu Linh Duật lên, đi thẳng ra ngoài. "Hiện tại giữa tao và cậu ấy cũng không thích hợp để bàn những vấn đề này, vẫn còn quá sớm."

Nhìn hắn đưa người đi, Nhân Thanh thở dài, uống cạn ly rượu trong tay. Nếu được chọn lại lần nữa, hắn vẫn sẽ ngăn cản Thố Sơ. Hắn đã từng tận mắt chứng kiến Thố Sơ bị một người tinh thần không bình thường hành hạ đến mức suy sụp như thế nào. Là bạn bè, hắn thà để Thố Sơ giận mình còn hơn để bạn mình đi vào vết xe đổ.

Việc Linh Duật uống say đến gục là chuyện nằm trong dự đoán. Một người chưa từng đụng đến một giọt rượu như cậu mà lại liên tục tu ừng ực rượu đại mạch như thế, tuyệt đối không thể tự đi đứng vững vàng mà ra ngoài được.

Bầu trời đột nhiên lất phất tuyết rơi, Thố Sơ nhét Linh Duật vào trong xe. Quãng đường về nhà chỉ có vài cây số, Thố Sơ dù có uống rượu nhưng hoàn toàn chưa đến mức say, nên vẫn quyết định lái xe về.

Trên đường, Linh Duật vô cùng yên tĩnh, nghiêng đầu tựa vào cửa kính xe, mái tóc đen mềm mại bị ép cho rối bời. Đi ngang qua quán cà phê, Thố Sơ nhớ ra trong nhà hết mật ong, định vào tiệm lấy một hũ mang về.

Tiếng đóng cửa xe của hắn làm Linh Duật đang ngủ chập chờn tỉnh giấc. Thấy Thố Sơ không có ở đó, cậu cũng vội vàng cuống cuồng tháo dây an toàn xuống xe. Thố Sơ vừa tìm được một hũ mật ong chưa khui từ trong tủ thì tiếng chuông gió sau lưng vang lên.

Hắn ngoảnh lại, thấy Linh Duật đã vào trong. Tên ma men mơ màng còn tự quấn mình vào sợi dây treo chuông gió, Thố Sơ cứ thế tựa vào quầy nhìn cậu loay hoay xoay mấy vòng trước cửa mới tự giải cứu được bản thân.

"Sao anh lại bỏ đi?" Linh Duật kéo lê bước chân đi tới, giơ tay chỉ vào ngực Thố Sơ, ấm ức hỏi.

"Không đi, vào lấy hũ mật ong thôi."

"Lấy làm gì?"

"Để pha nước mật ong cho cậu." Thố Sơ một tay cầm hũ mật ong, một tay ôm vai cậu. "Đi thôi, về nhà."

Linh Duật được hắn dắt đi vài bước, lúc đi qua góc cầu thang, cậu phát hiện nơi vốn đặt kệ sách nay đã có thêm một cây đàn piano.

"Từ bao giờ… lại đặt piano ở đây?" Linh Duật dụi dụi mắt, "Đây không phải tiệm của anh."

Thố Sơ bị cậu chọc cười: "Đây là tiệm của tôi, mấy hôm trước mới đặt cây đàn vào để nâng tầm đẳng cấp một chút."

"Ồ…" Linh Duật cũng cười ngây ngô theo, quay đầu hỏi hắn: "Anh biết đánh không?"

"Không biết." Hắn đặt đàn chẳng qua là để trang trí, nếu có khách nào biết chơi thì cũng có thể lên chơi một bản.

"Tôi đánh cho anh nghe một bản." Linh Duật nói xong đã đi tới mở nắp đàn, dù đã say khướt nhưng khi ngồi xuống ghế đàn, sống lưng cậu vẫn theo bản năng thẳng tắp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!