"Nếu đó là đồ của tôi thì không sao, chỉ cần làm lại cái khác là được."
Trông Thố Sơ bây giờ cũng rất khổ sở, nhưng mặt Khương Linh Duật hiện tại lại đỏ bừng vì lo lắng, hắn chỉ có thể cố gắng an ủi cậu.
"Tôi có biết một chút về nghề thủ công này, chỉ là không biết bên A Tang có chấp nhận làm lại cái khác không."
Bây giờ Khương Linh Duật chỉ muốn bù đắp hết sức có thể, cậu vội vàng nói: "Anh có thể giúp tôi liên lạc với cô ấy không? Tôi muốn xin lỗi, không nhất thiết phải để cô ấy tha thứ cho tôi, chỉ là muốn hỏi làm thế nào mới có thể bù đắp nhiều nhất có thể?"
"Được."
Thố Sơ lấy điện thoại ra gọi cho A Tang, nhưng bên kia mãi vẫn không nghe máy.
"Chắc bây giờ em ấy đang ở trên máy bay." Thố Sơ nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi không kết nối được, anh đoán vậy.
Trái tim lơ lửng của Khương Linh Duật vẫn không thể hạ xuống, Nặc Bố nhìn bầu không khí im lặng cũng không nhịn được chen vào một câu: "Anh đừng lo lắng, A Tang là người tốt tính lắm…"
Lời còn chưa dứt, điện thoại của Thố Sơ đã vang lên.
Thố Sơ nghe máy, trong điện thoại liền truyền đến giọng của A Tang. "Anh họ, anh đang ở quán cà phê à?" Tim Khương Linh Duật lập tức nhảy lên cổ họng.
"Ừ."
"Em vừa về đến ký túc xá, lúc nãy bận thu dọn lý nên không để ý điện thoại."
Thố Sơ và A Tang nói chuyện phiếm vài câu, Khương Linh Duật chột dạ, càng sợ điều gì, điều đó càng đến.
Thố Sơ vừa hay quay lưng về phía góc đặt hươu, A Tang mắt sắc, lập tức hỏi: "Ê, đôi hươu vàng trên bánh xe ở tủ đâu mất một con rồi?"
Tim Khương Linh Duật chìm xuống, theo bản năng nhìn về phía Thố Sơ, vẻ mặt hoảng sợ kia hoàn toàn không thể che giấu được. Thố Sơ nhìn cậu một cái, hắn trao cho cậu một ánh mắt trấn an.
Sau đó Khương Linh Duật lại nghe thấy A Tang nói tiếp: "Để em xem nào, trước khi đi em quên không xem chúng."
Lòng bàn tay Khương Linh Duật ướt đẫm mồ hôi, quả nhiên, câu nói kẻ trộm chột dạ không sai, lúc này cậu đã muốn quỳ xuống xin lỗi rồi.
"Em nói anh nghe này…"
Bên A Tang có bạn gọi, cô ấy chưa nghe xong lời Thố Sơ đã vội vàng cúp điện thoại, "Thôi vậy, lần sau xem nhé, em cúp máy đây, bai bai."
Tránh được một kiếp, nhưng Khương Linh Duật hiểu rõ, trốn được ngày một không trốn được ngày rằm, A Tang sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra.
Cậu muốn xin lỗi A Tang, lại sợ A Tang không chấp nhận sự bồi thường của cậu.
"Cậu cứ bình tĩnh đã." Thố Sơ an ủi: "Tôi nhắn WeChat nói với em ấy cho."
Khương Linh Duật thấp thỏm chờ đợi, thấy tay Thố Sơ đang gõ chữ chợt khựng lại, như đang suy nghĩ điều gì đó, cậu bất an hỏi: "Sao rồi?"
Thố Sơ: "Em ấy khá buồn, nhưng chuyện này cũng coi như xong rồi."
Dây thần kinh căng thẳng của cậu cuối cùng cũng thả lỏng được một chút, Khương Linh Duật nói: "Bảo tôi làm gì cũng được."
"Cô ấy vẫn hy vọng có một con hươu để làm cho đôi hươu vàng trên bánh xe kia trở nên hoàn chỉnh, dù không phải là chú Đức Tây làm."
Có cơ hội bù đắp, nhưng với cậu lại không có khả năng làm được.
"Để tôi làm cho." Thố Sơ hiểu điều đó, anh lên tiếng: "Tôi có biết một chút, tôi giúp cậu làm, coi như cảm ơn cậu hai lần giúp tôi chụp ảnh."
Sau đó, hắn lại cụp mắt xuống nói: "Hơn nữa, nếu cứ truy cứu trách nhiệm thì tôi cũng có lỗi, tôi không nên để cậu đến gần cái tủ đó, bây giờ chỉ có thể cố gắng bù đắp thôi."
Cậu giúp hắn chỉ là chuyện nhỏ, thực sự không đáng để Thố Sơ giúp cậu nhiều như vậy, Khương Linh Duật vội hỏi: "Nhưng mà, làm con hươu này chắc tốn rất nhiều công sức đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!