Sau khi trở về từ núi tuyết Meili, Thố Sơ tiện đường đưa hai cô gái ra bến xe. Trên đường về, nhìn phong cảnh quen thuộc lướt qua, Linh Duật không khỏi cảm thán vạn phần.
Lúc mới đến, cậu không hề ôm giữ bất kỳ hy vọng sống nào, nhưng hiện tại trong lòng đã nảy sinh một chút ý nghĩ khác biệt.
Vào đến khu vực nội thành, điện thoại của Thố Sơ vang lên, màn hình hiển thị tên Nhân Thanh. Phía trước có camera giám sát, Thố Sơ không kết nối Bluetooth trên xe nên không nghe máy. Sau khi cuộc gọi tự động ngắt, Nhân Thanh lại gọi lại lần nữa.
"Cậu nghe máy giúp tôi với." Thố Sơ nghĩ hắn có việc gì gấp nên dùng ánh mắt ra hiệu cho Linh Duật.
"Ồ." Linh Duật cầm lấy điện thoại trên bệ điều khiển trung tâm rồi bắt máy, đang định thông báo đối phương là Thố Sơ đang lái xe thì người bên kia chẳng cho cậu cơ hội mở lời.
"Anh em, tối nay có đi uống rượu không?"
"Ờ…" Linh Duật không quen bạn của Thố Sơ, cậu quay đầu hỏi nhỏ hắn: "Bạn anh hỏi tối nay anh có đi uống rượu không?"
Đầu dây bên kia Nhân Thanh nhạy bén bắt được giọng lạ, lập tức oang oang lên: "Thố Sơ, mày đang ở cùng ai đấy?"
Đã rời khỏi phạm vi camera, Thố Sơ bị Nhân Thanh làm cho cạn lời một chốc, cầm lấy điện thoại từ tay Linh Duật.
"Không uống." Hắn dứt khoát từ chối Nhân Thanh.
"Vừa nãy ai ở bên cạnh mày đấy?" Nhân Thanh diễn vai hỏi một đằng trả lời một nẻo, "Mày đang làm gì đấy?"
"Lái xe." Thố Sơ kiệm lời như vàng, trông như một con robot không cảm xúc.
"Lái xe?" Nhân Thanh ngẫm nghĩ một lát, lại đánh hơi thấy mùi hóng hớt, cười gian xảo hỏi: "Ai mà lại ngồi trên xe mày, còn có thể giúp mày nghe điện thoại thế?"
Thố Sơ liếc mắt nhìn Linh Duật đang ngơ ngác đứng ngoài cuộc, đáp lại một câu lấp lửng: "Mày biết mà."
Đầu dây bên kia Nhân Thanh đột nhiên im bặt, do dự một chút mới hỏi: "Cái cậu nhóc trầm cảm kia à?"
"Ừ."
"Thế tình hình hiện tại của mày là sao?"
"Chẳng sao cả."
Được rồi, Nhân Thanh cũng biết tính hắn cứng đầu, liền đổi chiến thuật.
"Tối nay qua tiệc Thổ ty chơi đi, cậu nhóc nhà mày chẳng phải đang ủ rũ sao, dẫn người ta đến đây mà chung vui."
Điểm này thì đúng là nói trúng tim đen của Thố Sơ, Linh Duật từ lúc đến đây vẫn chưa thực sự đi chơi đâu ra hồn. Hắn nghiêng đầu hỏi Linh Duật: "Tối nay muốn đi chơi không?"
Linh Duật chẳng cần suy nghĩ đã gật đầu đồng ý, cũng không hỏi đi đâu. Dù sao chỉ cần là Thố Sơ dẫn cậu đi, cậu sẽ không lo lắng.
"Được, tối gặp."
Cúp điện thoại, Thố Sơ rẽ một vòng. Dù Linh Duật không thạo đường nhưng cũng biết đây không phải đường về nhà.
"Chúng ta đi đâu vậy?"
"Bệnh viện." Thố Sơ vẫn nhớ chuyện ngày hôm qua, nên nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu khi quay về là đưa Linh Duật đi khám bác sĩ.
"Được thôi." Thực ra Linh Duật không phải mất hoàn toàn vị giác, chỉ là cảm nhận hơi kém linh hoạt một chút thôi.
Rời khỏi bệnh viện, cả hai cùng lúc thở phào nhẹ nhõm. Linh Duật chỉ vì không tuân thủ chỉ định của bác sĩ, uống thuốc quá liều dẫn đến tác dụng phụ. Do tuyến nước bọt giảm tiết khiến cảm nhận về thức ăn xuất hiện bất thường, ví dụ như thấy đồ ăn không ngọt, không chua.
Chưa đến ngày tái khám định kỳ nhưng bác sĩ vẫn dành thời gian nói chuyện riêng với Linh Duật một lát. Thấy cậu bước ra khỏi phòng bác sĩ với tâm trạng khá tốt, Thố Sơ không nhịn được hỏi: "Nói gì mà cậu vui thế?"
Linh Duật không ngờ lại bị hỏi, cậu ấp úng: "Thì… nói về tình hình gần đây thôi, bác sĩ bảo trạng thái của tôi tốt lên rồi. Chỉ cần uống thuốc đúng giờ đúng liều, tái khám đúng hẹn là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!