"Trong biển?" Đồng tử Khương Linh Duật hơi chấn động, lộ ra biểu cảm bàng hoàng.
Đã mở lời rồi, Thố Sơ nói tiếp cũng bớt đi gánh nặng: "Cậu ấy bị nước biển cuốn đi, đến thi thể cũng không tìm thấy."
Linh Duật hiển nhiên không ngờ Thố Sơ lại có một đoạn quá khứ như thế. Những chi tiết cụ thể cậu không nỡ hỏi, sợ hỏi nhiều sẽ càng làm Thố Sơ đau lòng hơn.
"Tôi rõ ràng đã hứa với cậu ấy, ngày hôm đó sẽ đưa cậu ấy đến đây." Đây là lần thứ hai Linh Duật thấy Thố Sơ rơi lệ, mà lần đầu tiên là vì cậu.
"Nhưng ngày đó tôi đột nhiên có việc. Tôi bảo cậu ấy hãy đợi tôi bận xong sẽ đưa đi." Thố Sơ im lặng vài giây mới khàn giọng nói: "Nhưng… ngày hôm sau, cậu ấy đã đi rồi."
"Tôi thường xuyên nghĩ, nếu ngày đó tôi đưa cậu ấy đi cùng, liệu cậu ấy có gặp chuyện không."
Không khí dường như chia thế giới thành hai nửa, thế giới bên ngoài náo nhiệt, còn trên ban công nhỏ bé này lại tràn ngập bi thương.
"Chúng ta vĩnh viễn không biết được tai nạn khi nào sẽ đến, nên anh đừng quá tự trách mình." Linh Duật nắm lấy tay hắn, khẽ nói. Không biết cậu đang an ủi Thố Sơ hay đang an ủi chính mình.
"Cậu ấy mới mười lăm tuổi." Thố Sơ chậm rãi ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo trên núi tuyết, như thể vầng trăng kia chính là người cũ. "Cậu ấy còn cả một tương lai dài phía trước, không nên lụi tàn như vậy."
Linh Duật không đưa khăn giấy cho Thố Sơ vì sợ hắn không tự nhiên. Cậu dời mắt ra xa, dịu dàng nói: "Có lẽ bây giờ cậu ấy cũng đang cùng anh ngắm pháo hoa đấy."
"Cậu ấy hiện giờ đang sống trên mặt trăng, cho nên anh đã thực hiện lời hứa rồi."
Thố Sơ khẽ cười thành tiếng, tuy cách nói này hơi trẻ con, nhưng hắn lại rất hưởng thụ. Cách dỗ dành vụng về của Linh Duật đã làm tan biến không ít u ám trong lòng hắn.
"Xin lỗi." Với tư cách là người lớn tuổi hơn mà lại mất bình tĩnh như vậy, hắn cảm thấy hơi mất mặt, để Linh Duật phải nghe mình than vãn, trong lòng hắn cũng thấy áy náy.
"Hôm nay tôi không kiềm chế được, vì sau năm năm mới quay lại đây nên không tự chủ được mà nhớ lại những chuyện đó."
"Anh không cần xin lỗi." Linh Duật nở nụ cười ôn nhu, "Thực ra anh không cần lúc nào cũng phải kiên cường như vậy đâu."
Thố Sơ cười khổ: "Tôi sợ cậu nghĩ nhiều nên đã cố ý không biểu hiện ra, không ngờ vẫn bị cậu phát hiện."
"Vậy… ôm một cái có được không?" Linh Duật mượn việc công làm việc tư, đường đường chính chính nói ra tâm nguyện trong lòng.
Thố Sơ đứng dậy, quỳ một chân xuống trước mặt Linh Duật, ôm chặt cậu vào lòng. Linh Duật lặng lẽ nhìn vầng trăng kia. Năm năm trước, người cũ đó chắc hẳn cũng bằng tuổi cậu bây giờ. Cậu ấy có thể khiến Thố Sơ nhớ suốt năm năm, vậy liệu Thố Sơ có luôn nhớ đến cậu không?
Lời an ủi Thố Sơ không phải do cậu tùy tiện bịa ra. Linh Duật nhớ đến một bài từ mình từng đọc:
"Hận quân bất tự giang lâu nguyệt, nam bắc đông tây, nam bắc đông tây, chỉ hữu tương tùy vô biệt ly."
(Hận người không giống trăng lầu giang, nam bắc đông tây, nam bắc đông tây, chỉ có theo nhau chẳng biệt ly.)
Nếu sau này cậu cũng không còn nữa, cậu sẽ chui vào trong mặt trăng, bất kể Thố Sơ đi đến đâu, cậu đều có thể hình với bóng không rời.
Chuông báo thức điện thoại đặt bên cạnh vang lên, Linh Duật rời khỏi vòng tay Thố Sơ, chuẩn bị đón chờ năm mới đến. Những giây cuối cùng, cậu kéo Thố Sơ đứng sát mép ban công, cùng đếm ngược với dòng người bên dưới.
"Mười, chín…"
"… Ba, hai, một!"
"Chúc mừng năm mới!" Linh Duật nhìn Thố Sơ: "Hy vọng anh hãy tiến về phía trước."
"Cậu cũng vậy." Thố Sơ nhìn sâu vào mắt Linh Duật, thầm nói nốt câu cuối trong lòng: Hy vọng cậu mãi mãi vui vẻ, Khương Linh Duật.
Họ đứng trên ban công nhỏ bé này, ẩn mình tại đây cùng những người khác ăn mừng năm mới. Thế giới dường như chỉ còn lại hai người họ, vừa bí mật vừa náo nhiệt.
Đợi đến khi đám đông bên ngoài đã tản đi quá nửa, Thố Sơ lại bắt đầu đuổi người. Linh Duật vẫn thấy không yên tâm về Thố Sơ. Hắn là người không hay để lộ cảm xúc, việc khiến hắn mất kiểm soát như hôm nay chứng tỏ cảm xúc thực sự của hắn tệ hơn những gì biểu hiện ra gấp nhiều lần.
Do dự chần chừ di chuyển đến cửa, tay vừa chạm vào nắm đấm cửa, Linh Duật đột nhiên hạ quyết tâm, quay người lại. Thố Sơ đang xếp lại chăn bỗng khựng tay, ngước mắt nhìn cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!