"Tại sao cậu không nói? Mai chúng ta đi bệnh viện ngay." Giọng điệu của Thố Sơ không hẳn là trách móc, chỉ là đầy bất lực và khó hiểu.
Nhưng trớ trêu thay, chính thần sắc ấy lại khiến Khương Linh Duật cảm thấy căng thẳng.
"Không cần đi bệnh viện đâu."
"Tại sao?"
"Vì đây là tác dụng phụ của thuốc chống trầm cảm." Linh Duật nhìn chằm chằm vào những bong bóng đang nổi lên trong nồi, kêu "ục" một tiếng rồi tan vỡ.
"Tác dụng phụ có thể khiến cậu mất vị giác sao?" Thố Sơ đã tra cứu tài liệu, cũng đã hỏi qua bác sĩ, thuốc sẽ xuất hiện nhiều tác dụng phụ, nhưng nếu uống theo chỉ định thì tuyệt đối không đến mức khiến người ta mất hẳn vị giác.
"Tôi đã tăng liều lượng." Linh Duật như thể sắp đi vào chỗ chết, ngẩng mắt lên nhìn hắn.
Một câu "Tại sao?" của Thố Sơ nghẹn lại nơi cổ họng, hắn đã hỏi quá nhiều câu tại sao rồi.
"Khương Linh Duật, cậu không ngoan." Thố Sơ đưa tay lên chạm vào vầng trán đang nóng hầm hập vì hơi khói, thấp giọng nói.
"Xin lỗi… tôi chỉ muốn nhanh chóng khỏe lại thôi." Linh Duật cụp mắt, hàng lông mi run khẽ. Suy cho cùng, cậu hy vọng khi cùng Thố Sơ ra ngoài có thể duy trì một trạng thái tốt nhất. Nhưng điều trị bằng thuốc là một quá trình dài đằng đẵng, cậu đột nhiên không thể chờ đợi thêm được nữa.
Linh Duật bây giờ rất nghe lời, lập tức đồng ý ngày mai sẽ đi bệnh viện. Thố Sơ dù có giận đến mấy cũng chỉ như đấm một nắm đấm vào bông mềm, chẳng biết làm sao.
Một bữa cơm ăn không mấy vui vẻ. Sau khi về khách sạn, nghe nói tối nay trên sân thượng có thể đốt pháo hoa.
Lúc này Linh Duật mới sực nhớ ra, hôm nay là ngày ba mươi mốt tháng mười hai, là ngày cuối cùng của năm nay.
Họ trèo lên sân thượng, pháo hoa là do khách sạn chuẩn bị sẵn. Thố Sơ vẫn còn đang giận, cảm xúc của hắn không lộ rõ ra ngoài nhưng Linh Duật vẫn có thể cảm nhận được.
Trên sân thượng gió rất lớn, mặt đất vẫn còn dấu vết của tuyết tan. Xung quanh sân thượng không có vật che chắn, Linh Duật cẩn thận tiến lại gần rìa, gần như có thể nhìn ngang hàng với đỉnh núi tuyết.
Núi tuyết ban đêm tĩnh lặng và thâm trầm, bầu trời phía sau được điểm xuyết bởi vài ngôi sao. Đêm nay hẳn là có thể ngắm được bầu trời sao, cậu thầm nghĩ.
Linh Duật quay đầu nhìn Thố Sơ, hắn vẫn đứng cách cậu vài bước chân, thần tình nghiêm nghị, không biết đang nghĩ gì.
"Thố Sơ."
Linh Duật gọi hắn một tiếng, Thố Sơ sực tỉnh nhìn sang, nhưng cũng chỉ liếc nhìn cậu một cái.
Sự thất bại giáng cho cậu một đòn đau điếng, Linh Duật chậm rãi ngồi thụp xuống, nhìn hình bóng phản chiếu của Thố Sơ dưới vũng nước.
Không biết đã nhìn bao lâu, Thố Sơ móc thuốc lá từ trong túi ra. Hắn phả ra một vòng khói, dáng vẻ dưới làn khói mờ ảo có chút không thực, hình bóng phản chiếu cũng lộ vẻ cô độc.
Linh Duật muốn đứng dậy đi tìm hắn, nhưng ngồi lâu nên đầu hơi choáng, chân trượt một cái loạng choạng mấy bước, nhưng cậu không hề cố ý kiểm soát thăng bằng của mình.
Đúng như dự đoán, một tay Thố Sơ kẹp điếu thuốc, tay kia vững chãi nắm lấy cậu.
Linh Duật sợ làm Thố Sơ ngã nên không dám dùng lực nhào vào hắn. Cậu chỉ siết chặt cổ tay Thố Sơ trước khi hắn định buông tay mình ra, rồi khẽ nhào vào lòng hắn.
Thố Sơ nhíu mày, định đưa tay đẩy cậu ra. Linh Duật ngược lại càng ôm chặt hơn, mùi thuốc lá trên tay Thố Sơ khiến cậu ho sặc sụa vài tiếng, cậu dứt khoát vùi đầu vào lồng ngực hắn.
"Khương Linh Duật."
"Xin lỗi, anh đừng giận." Giọng cậu nghẹn ngào, Thố Sơ nghe ra được sự tủi thân trong đó.
Hắn khẽ cười một tiếng, tiếng cười này dịu dàng khác thường, thậm chí có chút hờ hững. Linh Duật hoàn toàn hoảng loạn, Thố Sơ luôn tốt với cậu vô điều kiện, vậy mà cậu không những chưa làm được gì cho hắn, thậm chí còn luôn vô thức đẩy hắn ra xa.
"Khương Linh Duật, là cậu dỗ tôi, hay là tôi dỗ cậu?"
"Tôi dỗ anh." Linh Duật ngẩng đầu lên, đoạt lấy điếu thuốc mới cháy được một nửa trên tay hắn, khẽ nói: "Đừng hút nữa có được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!