Chương 21: Điểm sinh mệnh

"Chúng ta làm một giao kèo có được không?"

"Giao kèo?" Linh Duật tò mò nhìn hắn, "Giao kèo gì?"

Thố Sơ suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại ra, mở chế độ tự sướng của camera. Hắn ngồi xuống bên giường, chụp một tấm ảnh chung của hai người.

Thấy Linh Duật mặt đầy vẻ khó hiểu, hắn chỉ vào điện thoại nói: "Tấm ảnh này chúng ta sẽ đặt tên cho nó là "Số không". Vì cậu đã nói lần này cậu không thực sự muốn kết thúc tất cả."

"Vậy tấm ảnh này chính là một khởi đầu mới. Mọi thứ trước đây đều là số âm, từ hôm nay trở đi, chúng ta hãy nỗ lực để đưa điểm sinh mệnh trở về số dương, được không?"

"Đưa điểm sinh mệnh về số dương." Đây là một cách nói rất mới mẻ, không phải là chữa khỏi bệnh, cũng không phải biến thành một người bình thường.

"Được." Linh Duật không biết mình có thể tốt lên hay không, nhưng cậu sẵn lòng thử một lần.

Thấy cậu đồng ý, đuôi mắt Thố Sơ hơi nhếch lên, nhưng trong lòng vẫn không thấy yên tâm. Bởi vì Linh Duật đã có "tiền án", lúc nào cũng đồng ý rất nhanh nhưng kết quả lại nuốt lời.

May mà hắn cũng có hiểu biết nhất định về bệnh trầm cảm, biết rằng căn bệnh này không thể chữa khỏi chỉ bằng vài câu an ủi hay thấu hiểu. Thậm chí, đôi khi họ trông có vẻ rất bình thường, nhưng ý định tự sát trong lòng lại tăng lên từng ngày.

"Shangri

-La lạc hậu hơn Thượng Hải rất nhiều, bác sĩ tâm lý ở đây chắc chắn không bằng ở đó." Dù không muốn làm vậy, Thố Sơ vẫn hỏi: "Cậu có muốn về Thượng Hải không?"

"Không muốn." Linh Duật trả lời không chút do dự. Nhắc đến việc quay về, cảm xúc của cậu lập tức trở nên bất ổn.

"Tôi không muốn về, về đó rồi có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ khỏi được." Giọng cậu mang theo tiếng khóc.

"Vậy thì ở lại đây." Thố Sơ dịu dàng trấn an cậu, đồng thời nhấn mạnh lần nữa: "Nhưng vì điều kiện ở đây không bằng Thượng Hải nên cậu càng phải phối hợp với bác sĩ hơn đấy."

"Vâng." Linh Duật hỏi hắn: "Đây chính là giao kèo của chúng ta sao?"

Thố Sơ lập một album mới ngay trước mặt cậu, bỏ tấm ảnh vừa chụp vào: "Cứ cách một thời gian, tôi sẽ chụp một tấm ảnh. Chúng chính là minh chứng cho việc cậu đang tốt lên."

Hắn nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Chỉ cần cậu phối hợp với bác sĩ uống thuốc đầy đủ, thì sau khi vượt qua mỗi giai đoạn, tôi sẽ tặng cậu một phần thưởng."

Đối với người trưởng thành, họ thường chẳng mặn mà gì với mấy thứ như "phần thưởng", nhưng với một người chưa bao giờ có được sự khích lệ như Linh Duật, cậu lại cảm thấy mong chờ hơn bất cứ ai.

"Thưởng gì thế?" Đôi mắt cậu vốn luôn phủ sương mù, giờ đây dù sương mới chỉ tan đi một chút nhưng ánh mắt đã trở nên sáng rõ hơn.

"Không được tiết lộ trước." Thố Sơ úp mở.

Linh Duật bĩu môi, đột nhiên nhìn hắn: "Thố Sơ, tại sao anh lại đối tốt với tôi như thế?" Đ

ây không phải lần đầu cậu hỏi câu này, Thố Sơ cũng không ngạc nhiên. Tuy không biết lý do cụ thể, nhưng qua thời gian tiếp xúc, hắn thấy Linh Duật là một người cực kỳ thiếu cảm giác an toàn. Cậu tự nhốt mình trong những bức tường thành cao ngất, coi mọi thứ từ bên ngoài đến đều là kẻ thù.

Cậu bất an vì lòng tốt của Thố Sơ, sợ mình rơi vào cái bẫy cảm động rồi lại bị tổn thương lần nữa.

"Cứ coi như là tôi thích thế đi." Thố Sơ không biết giải thích sao cho đúng, lại sợ không giải thích sẽ khiến cậu lo lắng hơn, "Tôi cũng chẳng nói rõ được tại sao, chỉ là ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã không cách nào khoanh tay đứng nhìn cậu được rồi."

"Anh đối với ai cũng vậy sao?" Linh Duật hỏi.

"Không đâu." Thố Sơ khẽ cười, "Phật giáo nói người tự sát sẽ không được vào luân hồi, nhưng tôi nghĩ nếu một người ngay cả mạng sống của mình cũng không thể làm chủ được thì đó là một chuyện rất đáng thương."

Nói đến đây Linh Duật đã hiểu. Hắn chắc chắn là một người tốt, nhưng không phải kiểu tốt bụng thuần túy vô tư, hắn cũng có tư tâm, và tư tâm đó chính là dành cho cậu.

Ngay sau đó cậu nghe hắn nói: "Nếu là người khác, tôi sẽ tôn trọng lựa chọn của họ, có lẽ cái chết đối với họ thực sự là một sự giải thoát. Nhưng gặp cậu, tôi đã đi ngược lại nguyên tắc của mình. Cậu có thấy ghét khi tôi cứ muốn kéo cậu lại không?"

"Có." Linh Duật thẳng thắn thừa nhận, "Tôi thậm chí còn thấy phiền vì chuyện đó, nhưng tôi lại sợ anh không kéo tôi." Cậu cười tự giễu, "Rất mâu thuẫn phải không?"

"Điều đó chứng tỏ cậu có khát vọng sống, nên cậu sẽ tốt lên thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!