Chương 2: Gặp rắc rối

Mất ngủ cả đêm, Khương Linh Duật quên mất thuốc ngủ của mình để ở đâu trong vali, tối qua cậu tìm mãi không thấy.

Theo kế hoạch, đáng lẽ hôm qua cậu đã biến mất khỏi thế giới này rồi.

Nhưng vì một câu nói của người lạ mặt kia, nên tối qua cậu đã tạm gác lại ý định đó, đến chính cậu cũng thấy khó hiểu.

Cậu đến Shangri

-La vốn có hai mục đích, một là giúp người bạn cũ ngắm nhìn phong cảnh mà người đó chưa từng thấy, hai là tự sát.

Hôm qua đã không thành công, vậy thì cứ hoàn thành kế hoạch đầu tiên trước vậy.

Khương Linh Duật không chuẩn bị gì cả, cứ thế lang thang vô định trong thành cổ Dukezong.

Một chiếc xe phía sau lao đến, bấm còi inh ỏi về phía Khương Linh Duật. Cậu theo bản năng né sang một bên, lại vô tình va vào tay một cô gái đang chụp ảnh, làm đổ ly cà phê, chất lỏng màu nâu loang lổ trên tay áo chiếc áo len trắng của cậu.

"Xin lỗi…" Khương Linh Duật có chút đau đầu, sao lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa rồi.

Cậu nghĩ bụng, tối nay nhất định phải tìm ra thuốc ngủ, nếu không cứ mất ngủ thế này, đầu óc cậu sẽ chẳng bao giờ tỉnh táo được.

"Anh là kiểu người gì vậy hả? Đi đứng không nhìn đường à?" Cô gái nhìn ly cà phê đổ trên đất, tức giận nói, "Tôi còn chưa kịp chụp tấm nào đâu đấy!"

Khương Linh Duật buông thõng tay, rồi lại nắm chặt, cậu thở dài: "Tôi đền ly khác cho cô nhé?"

Ba phút sau, theo dòng chữ tên quán in trên cốc, cậu tìm đến quán cà phê kiểu Tây Tạng tên "Sương tan mười dặm".

Sau khi mua cà phê cho cô gái, Khương Linh Duật thực sự không thể chịu đựng được vết bẩn trên tay áo, liền mượn nhà vệ sinh của quán để làm sạch.

Từ nhà vệ sinh bước ra, cậu nhìn thấy một người mà mình không ngờ tới, là người đàn ông hôm qua. Hôm nay hắn đổi về trang phục thường ngày, vẫn là quần cargo và áo khoác.

Thấy cậu, người đàn ông lộ rõ vẻ ngạc nhiên, rồi sự ngạc nhiên ấy nhanh chóng chuyển thành một nụ cười.

Hắn bước tới, nhìn Khương Linh Duật rồi nói ra câu mở đầu quen thuộc: "Thật trùng hợp, lại gặp nhau rồi."

"Cũng khá trùng hợp." Ấn tượng của Khương Linh Duật về hắn vẫn dừng lại ở việc hắn lương thiện, lại thêm cái tính hay lo chuyện bao đồng. Ba chữ này cậu thốt ra chẳng chút cảm xúc, thậm chí có phần hời hợt.

"Hôm qua cảm ơn cậu đã giúp đỡ."

Khương Linh Duật: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi."

Lúc này, một vị khách vẫy tay nói: "Ông chủ, cho thêm một ly cappuccino."

"Có ngay." Người đàn ông ra hiệu cho nhân viên làm, còn mình vẫn đứng nguyên tại chỗ. Hắn là chủ quán cà phê sao?

Khương Linh Duật hiếm khi có chút tò mò, vô thức nhìn quanh quán cà phê này một vòng, diện tích khá lớn, trang trí kiểu Tây Tạng điển hình, nhưng lại kết hợp thêm một số nét thiết kế hiện đại.

Trong tủ ở góc quán có rất nhiều đồ trang trí tinh xảo, một trong số đó đặt trên tầng cao nhất nhìn rất độc đáo.

Ở giữa là một bánh xe vàng đặt trên đài sen, hai bên mỗi bên có một con hươu.

"Tôi mời cậu uống cà phê nhé." Thấy cậu nhìn quanh quán, người đàn ông chủ động nói.

"Không cần đâu."

"Coi như là thù lao có được không?" Khi hắn không cười, đôi mắt vẫn rất sáng, ánh mắt như mang theo sợi tơ quấn quýt, khiến người ta một khi chạm phải thì khó lòng từ chối.

Khương Linh Duật: "…Được thôi."

Cậu nghĩ, uống xong ly cà phê này chắc là có thể thoát khỏi hắn rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!