"Ý tôi là…"
"Cậu không ở lại quán cà phê thì định đi đâu?"
Cả hai đồng thanh lên tiếng. Theo thói quen, Thố Sơ có lẽ sẽ để Linh Duật nói trước, nhưng hôm nay hắn không làm thế.
"Cậu muốn đi đâu?" Thố Sơ hỏi lại lần nữa.
Hắn không yên tâm về Linh Duật. Thực tế, ngay từ lần đầu gặp mặt, hắn đã nhận thấy trạng thái của cậu rất tệ, nên mới tùy tiện dùng một lý do vụng về để giữ cậu lại, hy vọng có thể giúp cậu phân tâm.
"Tôi không có ý định bỏ đi." Linh Duật nhìn dáng vẻ giận dữ của hắn mà thoáng muốn cười, nhưng cậu đã kịp kìm lại. Nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ngơ rồi dần thở phào nhẹ nhõm của Thố Sơ, cậu ôm lấy ly thủy tinh, khẽ lặp lại: "Tôi không đi đâu cả, tôi vẫn phải trả tiền cho anh mà, chỉ là tôi muốn đổi sang cách khác thôi."
"Hửm?" Mùi gừng nồng nặc bốc lên, Thố Sơ không thích trà gừng nhưng vì là Linh Duật pha nên hắn vẫn miễn cưỡng nhấp một ngụm nhỏ.
Linh Duật hít một hơi thật sâu mới nói: "Thực ra, tôi học nhiếp ảnh."
Cuối cùng cậu cũng chịu chủ động nói ra, Thố Sơ thầm vui trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ như không biết gì.
"Vậy sao?" Hắn bắt đầu diễn sâu, "Hèn gì kỹ thuật chụp ảnh của cậu tốt thế, trước đây tôi đã thấy cậu rất chuyên nghiệp rồi."
Linh Duật bật cười: "Tôi không thể để anh cưu mang mình một cách mập mờ mãi được. Trước đây anh từng hỏi tôi đến Shangri
-La để làm gì…"
Cậu nhìn Thố Sơ đang nắm chặt thành ly, tâm trạng hắn chắc hẳn cũng chẳng bình lặng hơn cậu là bao.
Cân nhắc hồi lâu, cậu vẫn nhẫn tâm nói: "Cụ thể đã xảy ra chuyện gì, có lẽ bây giờ tôi vẫn chưa thể kể cho anh nghe được. Tôi chỉ có thể nói đến thế thôi."
"Được."
Thế là đủ rồi. Thố Sơ thấy mãn nguyện hơn cả tưởng tượng, chỉ cần Linh Duật chịu mở lòng với hắn, dù chỉ là một chút thôi cũng đã đủ rồi.
Dù sao Linh Duật vẫn ở bên cạnh hắn, họ vẫn sớm tối có nhau, rồi mọi chuyện cũng sẽ dần sáng tỏ.
"Vậy nếu nghỉ việc ở quán cà phê, cậu có dự định gì chưa?"
"Chưa có." Linh Duật lắc đầu, "Tôi cảm thấy mình không thích hợp để tiếp tục ở lại quán nữa. Xin lỗi Thố Sơ, có lẽ anh lại phải tuyển người mới rồi."
Cậu không nhận ra vẻ mặt mất tự nhiên của Thố Sơ, cũng không hề biết rằng quán cà phê đó từ đầu đến cuối vốn chẳng cần thêm người.
"Không sao, chuyện đó cậu không cần lo."
"Tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian." Câu này nếu lọt vào tai người khác có lẽ sẽ gây hiểu lầm, vì rõ ràng thời gian qua cậu vẫn luôn nghỉ ngơi.
Nhưng cái Linh Duật cần là sự nghỉ ngơi trong tâm hồn. Mỗi lần sau khi phát bệnh, cậu đều không thể cảm nhận được bất cứ điều gì từ thế giới bên ngoài. Cậu không muốn ngủ, không muốn ăn, cũng chẳng thể suy nghĩ.
Cậu cảm thấy mệt mỏi rã rời, mỗi ngày trôi qua đều kiệt sức, đại não luôn bị nhồi nhét quá nhiều thứ. Cậu vùng vẫy trong đau đớn, cảm giác như trái tim sắp bị xé nát.
Những lúc Thố Sơ đối tốt với mình, cậu thấy cảm động, muốn nhanh chóng trả hết nợ cho hắn. Cậu từng thử điều chỉnh bản thân, thậm chí từng thoáng nghĩ xem làm sao để tiếp tục sống tiếp.
Cậu không thể chết, bốn chữ này đã bị cưỡng ép thêm một tiền tố — vì Thố Sơ.
"Không sao cả." Thố Sơ rất thấu hiểu, "Ngày mai tôi phải đến quán rồi, Nặc Bố vẫn chưa về nên tôi phải ở đó cả ngày. Cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi."
"Vâng."
"Lát nữa nhớ uống thuốc đấy."
"Vâng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!