Chương 18: Tôi muốn nghỉ việc

Vừa mở mắt, Khương Linh Duật đã ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Cậu biết rõ mình đang ở đâu, nhưng khi quay đầu lại thì bên cạnh chẳng có ai.

Cậu không biết mình nên thở phào nhẹ nhõm hay cảm thấy hụt hẫng, cuộc điện thoại trước khi mất ý thức chắc chắn đã được kết nối, nếu không cậu đã chẳng thể nằm ở đây.

Đôi mắt cay xè, ý thức chậm chạp quay về, Linh Duật muốn tìm điện thoại nhưng không biết nó ở đâu.

Cậu khó nhọc ngồi dậy, đang cúi đầu lục tìm khắp nơi thì nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.

Thố Sơ đi tới ngồi xuống bên cạnh giường, hỏi cậu: "Tìm gì thế?"

"Điện thoại." Linh Duật lên tiếng, giọng khản đặc và khó nghe.

Thố Sơ lấy điện thoại từ trong túi áo ra đưa cho cậu. Linh Duật nhận lấy, nhìn vào ngày tháng thì thấy đã hai ngày trôi qua.

Cậu đã ngủ suốt hai ngày, mà quần áo trên người Thố Sơ vẫn là bộ mặc từ sáng hôm đó, cậu thầm đoán hắn đã ở đây canh chừng mình suốt hai ngày nay.

Linh Duật có chút sững sờ: "Anh đã ở đây bên tôi suốt hai ngày sao?"

"Ừ." Ánh mắt Thố Sơ nhìn cậu rất sâu và khác lạ, khiến Linh Duật thấy hơi căng thẳng, cậu không nhớ nổi sau khi bắt máy mình đã nói những gì với hắn nữa.

"Tôi có làm ảnh hưởng đến anh không?" Cậu ám chỉ lễ Cách Đông, giờ chắc đã kết thúc rồi.

"Giờ thì không cần nói những lời đó đâu." Thố Sơ thấy môi cậu khô nẻ liền đưa cho cậu một ly nước, "Dù sao sức khỏe của cậu vẫn quan trọng hơn."

Nói rồi lại như chưa nói gì, tâm trạng Linh Duật càng thêm phức tạp. Cậu muốn hỏi Thố Sơ xem mình có nói lời gì không hay không, có để lộ sự thật mình là một kẻ điên hay không, nhưng cậu không dám.

Cậu nhấp từng ngụm nước nhỏ, bác sĩ trực ca bước vào hỏi han vài câu. Linh Duật chẳng nghe lọt tai chữ nào, chỉ ngẩng đầu nhìn tấm bảng tên trước ngực cô ấy, khoa tâm thần.

Ly nước trên tay bị cậu va phải suýt đổ, Linh Duật hốt hoảng nhìn sang Thố Sơ, gương mặt vừa mới lấy lại chút sắc hồng lại dần trở nên trắng bệch.

Bác sĩ nói hiện tại cậu không có vấn đề gì lớn, có thể xuất viện, đồng thời dặn dò cậu sau khi về nhà phải nhớ uống thuốc đúng giờ.

Đầu óc Linh Duật lúc này chỉ lấp đầy một ý nghĩ, Thố Sơ đã biết cậu có bệnh rồi. Cậu lắp bắp lên tiếng: "Tôi… tôi chỉ là…" Bộ não trì trệ lúc này không thể nghĩ ra lý do nào để biện minh, mà có biện minh thì Thố Sơ cũng chẳng tin.

"Anh có thấy ghét bỏ tôi không?" Cuối cùng cậu cũng chỉ có thể hỏi ra một câu như thế.

Đồng tử Thố Sơ hơi co lại, hắn không ngờ câu đầu tiên Linh Duật nói lại là câu này. Hắn không giận mà bật cười, hỏi ngược lại: "Cậu tự thấy mình đáng ghét lắm sao?"

"Vâng." Linh Duật túm chặt mép chăn, dè dặt nói: "Anh có vì tôi bị trầm cảm mà không muốn để ý tới tôi nữa không?"

Thố Sơ khẽ nhíu mày: "Tại sao lại hỏi vậy?"

"Tôi không biết." Linh Duật như một đứa trẻ vô tội và đáng thương, "Dù sao thì mọi người đều như thế cả."

Mọi người? Thố Sơ lục tìm các thông tin trong đầu, nhưng Linh Duật chưa bao giờ nhắc với hắn về bất kỳ người bạn hay người thân nào. Có phải vì lý do này không? Hắn chợt nhận ra mình thực sự chẳng biết gì về Khương Linh Duật cả.

Linh Duật thấp thỏm chờ đợi, Thố Sơ nhìn cậu, từng chữ thốt ra đều vô cùng nghiêm túc: "Khương Linh Duật, tôi không ghét bỏ cậu. Ốm đau là chuyện bình thường, cậu chỉ cần phối hợp với bác sĩ điều trị tốt là được."

"Không phải đâu."

Thố Sơ vốn muốn trấn an cậu, cũng là lời nói thật lòng, nhưng Linh Duật đột nhiên trở nên kích động.

"Đây không phải cảm mạo sốt cao, tôi sẽ không khỏi đâu, tôi không thích uống thuốc, tôi sẽ không bao giờ khỏi được." Cậu túm lấy chăn, không ngừng lắc đầu, đến cả cơ thể cũng run rẩy.

Trong hai ngày cậu hôn mê, Thố Sơ đã chứng kiến mấy lần cậu có những hành vi còn nghiêm trọng hơn thế này.

Cậu nói những lời kỳ quặc, vô thức khóc lóc và gào thét. Thố Sơ tiến lên một bước ngồi xuống mép giường, hắn thuần thục nắm lấy hai cổ tay Linh Duật ép vào trước ngực mình, ôm chặt cậu vào lòng, bàn tay còn lại nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu.

"Đừng sợ, có tôi ở đây, rồi sẽ ổn thôi, sẽ khỏi mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!