Chương 17: Nếu như cái chết là kẻ thù

Sau khi đồng ý với Thố Sơ, tâm trạng Khương Linh Duật luôn trong trạng thái thấp thỏm. Cầm máy ảnh lên đã cần lòng dũng cảm, nhưng để thực sự mở máy và cảm nhận mầm sống qua ống kính lại là một vực thẳm mà cậu khó lòng bước qua.

Mỗi đêm bị ác mộng bủa vây, cậu đều hối hận, giá như ngày đó mình không chuyển sang chuyên ngành nhiếp ảnh thì tốt biết mấy.

Phải đấu tranh tâm lý rất lâu cậu mới dám bật máy, nhưng tim Linh Duật treo cao theo từng giây màn hình khởi động. Cậu phát hiện mình vẫn không cách nào khống chế được đôi bàn tay, khung ngắm cứ liên tục rung lắc.

Chỉ sau một hồi vật lộn, cậu đã túa mồ hôi lạnh vì căng thẳng. Linh Duật ngồi sụp xuống cuối giường, đưa tay quệt mồ hôi trên trán, nở một nụ cười tự giễu.

Nhìn đôi bàn tay vẫn còn run rẩy, Linh Duật đột nhiên muốn nhận thua, muốn cứ thế mà buông xuôi. Cùng lắm là đi nói với Thố Sơ rằng cậu không thể cầm máy, không thể chụp ảnh được nữa, cậu chẳng muốn quản gì thêm.

Đôi khi Linh Duật tự thấy mình thật khốn nạn và vô tâm khi luôn phụ lòng những người đối tốt với mình. Tại sao người chết không phải là cậu cơ chứ? Cậu nằm vật ra giường, ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà trắng toát. Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, cậu mới bừng tỉnh như vừa thoát khỏi giấc mộng, vội vã kéo chăn trùm kín mặt.

Sự suy sụp chỉ xuất hiện ngắn ngủi, đó chẳng qua là phản ứng bản năng luôn nghĩ mọi chuyện theo hướng tiêu cực mỗi khi gặp vấn đề.

Thố Sơ là người tốt như vậy, cậu biết anh kỳ vọng ở mình, cậu không thể cứ mãi làm anh mất mặt.

Đêm trước lễ Cách Đông, Thố Sơ về rất sớm. Khi cả hai chuẩn bị về phòng sau bữa tối, Thố Sơ gọi cậu lại, đợi cậu ngoảnh đầu mới hỏi lại lần nữa:

"Ngày mai, cậu chắc chắn sẽ đến chứ?"

"Vâng." Linh Duật trịnh trọng gật đầu.

Sáng sớm hôm sau, Linh Duật và Thố Sơ cùng ra ngoài. Từ đằng xa đã thấy tu viện Songzanlin sừng sững trong sương sớm, huyền bí và trang nghiêm. Trong ngoài tu viện đều đông nghịt người, Thố Sơ dẫn cậu leo lên những bậc thang dài dằng dặc, mỗi bước đi đều đại diện cho lòng thành kính hướng về thần linh và chư Phật.

Bên ngoài điện chính đã kín chỗ, Thố Sơ không kịp giới thiệu nhiều vì hôm nay anh phải tham gia tụng kinh và pháp hội, chỉ vội vàng dặn dò Linh Duật vài câu rồi rời đi.

Thố Sơ vào điện bận rộn, Linh Duật đứng phía sau đám đông cùng mọi người xem các màn biểu diễn.

Xem một lúc, cậu mở máy ảnh và thử chụp vài tấm. Những người trong ống kính cười rất sinh động, nhưng khi khung hình định lại, Linh Duật nhìn ảnh mà nhíu mày.

Người ta thường nói ống kính có cảm xúc, nhiếp ảnh gia mang tâm tình thế nào sẽ chụp ra bức ảnh thế ấy.

Rõ ràng Linh Duật chụp không tốt, cậu cụp mắt nhìn hồi lâu, ngón tay mân mê phím xóa rồi cuối cùng vẫn không nỡ xóa đi.

Cậu rời khỏi đám đông để đi dạo quanh tu viện, lễ Cách Đông là dịp trọng đại ở Shangri

-La nên bầu không khí cực kỳ náo nhiệt, đi đâu cũng thấy người.

Sau vài tấm ảnh không ưng ý, cậu không thử thêm nữa mà đi suốt cả buổi sáng để xem biểu diễn múa mặt nạ và các nghi thức truyền thống.

Trong màn biểu diễn này, những người tham gia đeo mặt nạ thú như bò, ngựa, hươu, hay còn gọi là mặt nạ Hộ Pháp. Người ta nói rằng khi đeo mặt nạ vào, họ sẽ hóa thân thành thần linh.

Chư thần hiển linh giữa nhân gian, người dân địa phương tin rằng đây là cơ hội duy nhất trong năm để được tiếp xúc gần gũi với thần minh.

Đến khi điệu múa chính bắt đầu, mọi người càng thêm phấn khích và chen chân tham gia. Đi dạo quá lâu nên mệt, Linh Duật đứng tựa vào một cột trụ nghỉ ngơi. Điện thoại trong túi rung lên, cậu tưởng là Thố Sơ đã xong việc, nhưng khi mở ra, sắc mặt cậu lập tức chuyển từ hồng sang trắng bệch.

Tin nhắn chỉ có một câu ngắn ngủi, cũng là tin nhắn đầu tiên cậu nhận được sau một tháng bỏ chạy khỏi nhà.

"Nếu con thực sự muốn đi biệt tích, thì chúng ta coi như không có đứa con này, dù sao con cũng đã khiến chúng ta thất vọng tột cùng rồi."

Cậu quá hiểu cha mẹ mình, bấy lâu nay họ không tìm cậu, tin nhắn hôm nay chính là lời tuyên bố đoạn tuyệt tình nghĩa.

Còn chưa kịp cảm thấy bi thương, vai cậu đã bị ai đó vỗ nhẹ từ phía sau. Linh Duật giật bắn mình, vội vàng cất điện thoại. Thố Sơ đã tạm xong việc, anh đưa cậu đi ăn cơm chay trong tu viện.

Cơm rất ngon, nhưng lòng Linh Duật bất an nên ăn chẳng thấy vị gì. Cậu sợ Thố Sơ nhận ra nên cứ cúi gầm mặt.

May mắn là Thố Sơ cũng đang rất vội, hắn nhanh chóng ăn xong, thấy bát của Linh Duật vẫn đầy nguyên liền thắc mắc: "Cơm không hợp khẩu vị sao?"

"Không…" Linh Duật vội vã và thêm một miếng cơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!