Chương 16: Núi xa thăm thẳm

Gần đây, trạng thái của Khương Linh Duật hiếm khi tốt lên một chút. Cậu cũng không giải thích được tại sao, có lẽ là do thời tiết dạo này khá đẹp.

Tình trạng của cậu trước giờ vốn thất thường. Với căn bệnh trầm cảm nặng, cậu từng đi gặp bác sĩ đều đặn, nhưng cậu lại không phải một bệnh nhân ngoan ngoãn. Cậu không chịu uống thuốc, khiến bác sĩ cũng phải lực bất tòng tâm.

Thố Sơ dù không ở bên cạnh cậu quá nhiều mỗi ngày, nhưng cũng không khó để nhận ra Linh Duật đang dần ổn định hơn. Cụ thể là khi ăn cơm thi thoảng cậu đã biết nói đùa, không còn ngồi thẫn thờ cả ngày nữa. Sau khi được Thố Sơ đồng ý, cậu bắt đầu vào phòng sách của hắn để đọc sách, hoặc cầm một cuốn sổ nhỏ hí hoáy viết lách gì đó.

Tóm lại, trông cậu đã khá hơn hẳn vẻ mặt chết chóc, u uất lúc mới gặp. Thố Sơ thấy cậu hôm nay đã chịu ra khỏi cửa, bèn thừa thắng xông lên hỏi thăm: "Hôm nay cậu đi những đâu rồi?"

"Tôi đến hồ Napa." Linh Duật thành thật trả lời, "Đi dạo một lát rồi về."

Có tiến bộ, Thố Sơ hỏi tiếp: "Sao không dạo chơi lâu thêm một chút?"

"Tôi đi hơi muộn."

"Ồ." Thố Sơ gắp cho cậu một quả trứng ốp la. Ăn cùng nhau bao nhiêu bữa, hắn phát hiện ra Linh Duật chỉ ăn lòng đỏ khi trứng được chiên ốp la, còn các kiểu khác cậu đều bỏ lại.

Linh Duật cắn một miếng trứng, nghe hắn nói tiếp: "Thời tiết mấy ngày tới rất tốt, cậu nên ra ngoài đi dạo nhiều hơn."

"Vâng." Hiện tại Linh Duật không còn bài xích việc Thố Sơ can thiệp vào cuộc sống của mình, cậu chủ động hỏi lại: "Thố Sơ, dạo này anh vẫn bận chuẩn bị lễ Cách Đông à?"

"Ừ, vì sư phụ tôi ngày trước là cao tăng trong chùa, nên tôi phải giúp lo liệu khá nhiều việc."

Linh Duật gật đầu tỏ ý đã hiểu. Lễ Cách Đông chẳng còn bao xa nữa, Tết Dương lịch cũng sắp tới nơi. Qua vài ngày nữa, mọi chuyện của hiện tại sẽ đều trở thành chuyện của "năm ngoái".

Cậu bưng bát thẫn thờ, Thố Sơ búng tay một cái trước mặt cậu: "Đến lễ Cách Đông cậu nên đi xem, lễ hội diễn ra trong vài ngày, náo nhiệt lắm."

"Vâng." Linh Duật sảng khoái đồng ý,  vì Thố Sơ sẽ tham gia nên cậu cũng muốn đi xem, cậu hỏi: "Vậy tôi có thể đi cùng anh không?"

"Tất nhiên rồi." Thố Sơ khựng lại một chút, "Nhưng khi đến đó tôi có lẽ sẽ rất bận, không thể ở bên cạnh cậu suốt được."

Linh Duật cứ ngỡ là chuyện gì nghiêm trọng, cậu xua tay cười: "Không sao đâu, tôi tự lo được mà, anh đừng lo cho tôi."

Hôm nay Thố Sơ làm món cơm trộn thịt nướng, phần của cậu có rưới thêm nước sốt cà chua, chua chua ngọt ngọt. Khóe môi Linh Duật dính một chút nước sốt, cậu cảm nhận được liền đưa đầu lưỡi đỏ hồng ra l**m nhẹ. Thố Sơ chứng kiến toàn bộ cảnh đó, cổ họng bỗng khô khốc một cách kỳ lạ. Hắn đứng dậy đi lấy một lon bia và một lon coca.

Vị bia lành lạnh trôi xuống họng, hắn nhìn Linh Duật cổ vũ: "Mấy ngày tới trời hửng nắng, nhiệt độ tăng lên, cậu cứ ra ngoài đi lại cho thoáng người, đừng mãi nhốt mình trong nhà."

"Vâng." Hai chữ "ra ngoài" đã trở thành từ khóa xuất hiện nhiều nhất tối nay. Linh Duật hiểu lòng tốt của hắn nên gật đầu đồng ý. Thố Sơ rất hài lòng với biểu hiện của cậu. Khi thấy Linh Duật định bưng bát đĩa vào bếp, hắn hiếm khi lên tiếng ngăn lại.

"Sao thế?" Linh Duật khó hiểu nhìn hắn.

Thố Sơ đứng dậy, với tay lấy chiếc bát từ tay cậu: "Hôm nay để tôi rửa cho."

"Hả?" Linh Duật không buông tay, thắc mắc: "Chẳng phải anh ghét nhất là rửa bát sao?"

"Phải."

"Thế mà anh lại…?"

"Phần thưởng." Khóe môi Thố Sơ nhếch lên một nụ cười, khẽ dùng lực giật chiếc bát khỏi tay Linh Duật. Nhìn bóng lưng Thố Sơ đi vào bếp, Linh Duật ngơ ngác đứng hình. Thố Sơ bảo là phần thưởng… thưởng cái gì cơ chứ?

Khi ánh mặt trời buổi sớm lẳng lặng leo lên mái nhà, Linh Duật bước ra khỏi phòng thì tình cờ gặp Thố Sơ cũng vừa ra ngoài.

"Sớm." Cậu chào hắn.

"Sớm, định ra ngoài à?" Thố Sơ hỏi.

"Ừm, chẳng phải anh bảo tôi nên đi dạo sao?"

Trên người Thố Sơ vẫn còn vương mùi hương chanh sảng khoái sau khi tắm. Hắn tiến lại gần một chút, giả vờ vô tình nói: "Cậu ra ngoài mà không định chụp vài bức ảnh à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!