Sắc xám bao phủ trên đỉnh đầu. Shangri
-La không có những tòa nhà cao tầng chọc trời, nhờ thế mà con người ta có thể cảm nhận rõ rệt cách mặt trời chìm xuống và vầng trăng lẳng lặng treo trên cao.
Khương Linh Duật ngoan ngoãn chìa tay để Thố Sơ băng bó. Cảm xúc của cậu đã bình ổn hơn nhiều, viên Mirtazapine cuối cùng cũng phát huy tác dụng, ít nhất là giúp cậu không mất kiểm soát ngay trước mặt hắn.
Thố Sơ xách hộp y tế tới, nhìn những vết thương lớn nhỏ không đồng nhất trên đầu ngón tay và lòng bàn tay cậu, hắn hỏi một câu đầy ẩn ý: "Nhặt mấy mảnh vỡ mà cũng bị thương thành thế này?"
Linh Duật theo bản năng định nắm tay lại để giấu đi, nhưng vừa cử động, vết thương đã bị kéo căng làm cậu đau đến nhăn mặt. Cậu biết mình đã bị nhìn thấu, nhưng vì không muốn giải thích, cậu chọn cách tiếp tục giả câm giả điếc.
Thố Sơ im lặng lấy cồn i
-ốt và bông băng ra. Linh Duật rất biết điều, tự giác đưa bàn tay bị thương về phía hắn.
"Suýt…" Động tác của Thố Sơ không hề nhẹ nhàng, thậm chí như cố ý trả đũa, Linh Duật đau đến mức nhíu chặt mày.
"Nhẹ tay một chút có được không?" Linh Duật nén đau đến khó chịu, đôi mắt đỏ hoe nhìn Thố Sơ.
Thố Sơ duỗi đôi chân dài, dùng chân móc chiếc thùng rác lại gần, nói lời chẳng chút thương hoa tiếc ngọc: "Lúc cậu chộp lấy đống mảnh vỡ đó sao không thấy kêu đau?"
Đám mây trắng trên cao vốn đang lững lờ trôi, khó khăn lắm mới tụ lại thành một cụm, nhưng gió đêm thổi tới, đám mây bấp bênh cố ôm lấy nhau mà chẳng thành, gió mạnh một chút liền tan tác mỗi người một ngả.
Linh Duật không trả lời hắn. Cậu tự lừa mình dối người rằng chỉ cần mình không thừa nhận, tất cả sẽ chỉ là ảo giác của Thố Sơ, vả lại Thố Sơ cũng không ép cậu phải trả lời. Nhưng cậu thừa hiểu, Thố Sơ biết hết. Hắn không ép cậu nói chỉ vì hắn giữ kẽ, hay nói cách khác, vì họ chưa đủ thân.
Cậu biết nếu cứ trốn tránh thế này, sớm muộn gì sự kiên nhẫn của Thố Sơ cũng cạn kiệt. Mối quan hệ tưởng chừng hòa hợp này sẽ giống như đám mây kia, có thể tan rã bất cứ lúc nào. Vì thế, Linh Duật quyết định đổi một cách "tự lừa dối" khác nhẹ nhàng hơn. Cậu hỏi Thố Sơ đang thu dọn hộp thuốc: "Thố Sơ, anh ăn tối chưa?"
Tay Thố Sơ khựng lại như đang sắp xếp từ ngữ. Linh Duật thấy hắn do dự liền hiểu ra ngay, cậu cười gượng gạo chữa thẹn: "Tôi chỉ hỏi bừa vậy thôi, tôi cũng ăn rồi."
"Cậu còn chưa ra khỏi cửa, ăn ở đâu được?"
Linh Duật: "Ờ thì…"
Cậu thực sự thấy xấu hổ, cứ hết lần này đến lần khác diễn vai chú hề vụng về trước mặt hắn.
"Tay nghề của tôi rất bình thường, nếu cậu không chê…"
Bậc thang đã bắc sẵn tới chân, không leo lên thì quá phí. Mắt Linh Duật sáng lên, cậu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Không chê, không chê chút nào."
Thố Sơ cất hộp thuốc rồi xắn tay áo vào bếp. Linh Duật sau mỗi lần phát tác cảm xúc thường cảm thấy rất thiếu an toàn, thế nên cậu cũng lạch bạch đi theo sau hắn vào phòng bếp.
Căn bếp nhà Thố Sơ sạch bong không một hạt bụi, nhìn là biết chủ nhân chẳng mấy khi nấu nướng. Linh Duật thấy hắn vo gạo nấu cơm, cứ ngỡ hắn sẽ làm món gì đó cầu kỳ nên vội khuyên: "Nếu anh không ăn thì không cần làm phiền phức thế đâu."
Thố Sơ không ngừng tay, đáp: "Không phiền."
Trong lúc chờ cơm chín, Thố Sơ lấy ra vài quả ớt chuông, nhưng trước khi rửa lại chợt nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi: "Cậu có ăn được ớt không?"
Linh Duật vân vê đốt ngón tay, ngại ngùng lắc đầu. Thố Sơ không quá ngạc nhiên, hắn thở dài rồi cất ớt lại vào tủ lạnh. Trong tủ chẳng còn lại bao nhiêu đồ, cuối cùng hắn chọn phương án an toàn nhất, lấy ra hai quả trứng gà.
Rất nhanh sau đó, Linh Duật đã hiểu cái "không phiền" của Thố Sơ nghĩa là gì. Cơm chín xong, Thố Sơ làm cho cậu một đĩa cơm chiên trứng. Phòng bếp nhà hắn không có bàn ăn, Linh Duật bưng đĩa cơm mà đứng ngẩn ngơ.
"Ra sân mà ăn." Thố Sơ thản nhiên nắm lấy mũ áo hoodie của cậu mà kéo ra ngoài.
Linh Duật đói lả rồi, cậu không hề thấy đĩa cơm chiên này đơn điệu, xúc một thìa lớn cho vào miệng. Cơm chiên bình thường qua tay Thố Sơ bỗng trở nên đậm đà lạ lùng, Linh Duật vừa nhai phồng cả má vừa khen: "Ngon quá."
"Anh có muốn nếm thử một miếng không?" Cậu xúc một thìa định đưa tới trước mặt Thố Sơ thì sực nhớ thìa này mình đã dùng rồi, đành ngượng nghịu rụt tay lại.
Thố Sơ đang xem điện thoại nên không để ý hành động nhỏ của cậu, nghe hỏi mà không thấy động tĩnh gì, hắn ngước mắt lên thấy Linh Duật đang cắm cúi ăn một mình. Hắn cười hỏi: "Chẳng phải bảo cho tôi ăn một miếng sao, keo kiệt thế à?"
Linh Duật giơ thìa lên: "Nhưng thìa này tôi đang ăn mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!