Từng giọt nước truyền dịch rơi xuống chậm rãi, những mạch máu trên cánh tay Khương Linh Duật hiện lên sắc tím nhạt mỏng manh.
Lúc rời khỏi phòng khám trời đã rất muộn, bệnh tình của Linh Duật đã thuyên giảm phần nào, nhưng vấn đề nan giải nhất lúc này chính là chỗ ở. Đã bị Thố Sơ phát hiện rồi thì việc tiếp tục mặt dày ở lại tiệm cà phê là không nên, cậu tự nhủ thôi thì cắn răng thuê khách sạn thêm một đêm vậy, ngày mai nhất định phải tìm được phòng.
Vừa lúc Linh Duật hạ quyết tâm, xe của Thố Sơ cũng dừng lại ngay trước cửa tiệm, cậu tự giác xuống xe định vào lấy hành lý.
"Tối nay tôi không ở lại tiệm nữa." Linh Duật nói.
Thố Sơ gật đầu đồng tình: "Cũng không thể ở lại đây được." Nơi này sao mà ở được, giữa mùa đông giá rét, cứ ngủ ở đây thì bệnh biết bao giờ mới khỏi.
Đợi Linh Duật kéo vali ra, Thố Sơ vừa mở cốp xe thì thấy cậu đã lẳng lặng tự đi về phía trước. Hắn nhất thời không hiểu, trong lúc gấp gáp liền nhấn còi một tiếng. Linh Duật bị tiếng còi đột ngột làm giật mình, ngoảnh lại nhìn thấy ánh đèn xe việt dã vô cùng chói mắt.
"Cậu định đi đâu đấy?" Thố Sơ xuống xe gọi với theo.
"Đi tìm chỗ ở mà."
Hắn thầm nghĩ, không lẽ người này lại tưởng mình đang đuổi cậu đi sao? Thố Sơ cạn lời một lúc rồi bước tới kéo cậu quay lại: "Muộn thế này rồi cậu định đi đâu tìm chỗ ở?"
"Tôi tìm đại một cái khách sạn." Linh Duật nói nhỏ, giọng không chút tự tin.
Thố Sơ như nhìn thấu mọi tâm tư của cậu, thẳng thừng đâm chọc: "Khách sạn vùng này không rẻ đâu, nếu cậu cam tâm bỏ tiền ra ở thì đã không để mình chết rét hai đêm ở tiệm rồi."
Giữa thể diện và tiền bạc luôn phải từ bỏ một thứ, bị nói trúng tim đen nhưng Linh Duật vẫn cố tỏ ra cứng cỏi: "Ngày mai tôi sẽ đi tìm phòng ngay." Cậu hiếm khi bướng bỉnh được một lần.
"Hắt xì!" Đứng trong gió lạnh quá lâu, cậu không tự chủ được mà rụt cổ lại.
"Lên xe." Thố Sơ liếc cậu một cái, ném lại hai chữ rồi quay người lên xe, cứ như thể đứng thêm giây nào nữa cũng làm hắn mất mặt lây.
"Đi đâu?" Linh Duật gọi theo phía sau.
Bước chân Thố Sơ khựng lại: "Đưa cậu đi tìm chỗ ở."
Cơn gió đêm mang theo hơi ẩm thổi thốc vào áo lông vũ, khăn quàng cổ bị thổi bay phần phật. Linh Duật nghĩ thầm có Thố Sơ đưa đi chắc sẽ không bị lừa, vả lại đêm hôm giá rét, một mình kéo vali lang thang quả thật không tiện. Cuối cùng, cậu vẫn "nhụt chí" mà leo lên xe. Mải chìm đắm trong suy tính riêng, cậu hoàn toàn không để ý thấy khóe môi Thố Sơ đang khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ.
"Anh có người quen nào cần cho thuê phòng không?" Linh Duật nhìn con đường phía trước hỏi.
"Không có."
Linh Duật ngẩn ra: "?" Không có người cho thuê, vậy anh đưa tôi đi đâu? Cậu nắm chặt dây an toàn, nghĩ thầm chẳng lẽ Thố Sơ định đem mình đi bán.
Chiếc xe rẽ vào một con đường khác, chạy ra khỏi khu phố cổ.
"Chúng ta đi đâu thế?"
"Về nhà tôi."
"Cái gì?" Linh Duật sợ tới mức ho sặc sụa, cậu bịt miệng, đôi mắt trợn tròn xoe. Thố Sơ bảo cậu về nhà hắn, đây là điều cậu chưa từng dám nghĩ tới.
"Cậu có cần sợ đến mức đó không?" Thố Sơ cười nói, "Bây giờ tôi bận lái xe, không rảnh tay mà vuốt lưng cho cậu đâu đấy."
"Không phải…" Linh Duật xua tay, cố gắng bình tĩnh lại, "Ý tôi là, tôi đến nhà anh ở thì không tiện lắm."
Nghe vậy, Thố Sơ kỳ quặc liếc nhìn cậu một cái: "Nhà tôi chỉ có mình tôi, có gì mà không tiện? Hơn nữa cả hai đều là đàn ông, ở trang trại chẳng phải đã nằm chung giường mấy đêm rồi sao?"
Thố Sơ coi như đã chặn đứng mọi lời phản kháng, Linh Duật cứng họng, chỉ đành lý nhí: "Vậy tôi xin tá túc một đêm, cảm ơn anh."
Chiếc xe việt dã thắng gấp, bánh xe ma sát trên mặt đường tạo ra âm thanh chói tai. Thố Sơ cởi dây an toàn xuống xe, giúp Linh Duật xách vali từ cốp sau ra.
Nơi Thố Sơ ở không cách quá xa phố cổ, đây không phải khu chung cư cao tầng mà là một ngôi nhà hai tầng có sân nhỏ tên là " Tiểu viện Vân Duyệt ". Trong sân tầng một đặt một chiếc ghế bập bênh và một chiếc bàn tròn nhỏ, còn trồng không ít hoa cỏ, không ngờ Thố Sơ lại là người yêu cây cảnh đến thế. Trong lúc Linh Duật đang quan sát cách bài trí, Thố Sơ đã xách vali lên tầng hai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!