Chương 12: Thiên đài đổ xuống

"Anh sẽ quay lại, đúng không?"

Câu hỏi không đầu không đuôi ấy khiến Thố Sơ thoáng khựng lại, hắn không biết cậu đã mơ thấy gì, nhưng nhìn dáng vẻ héo hon như cọng cỏ úa ấy, hắn vẫn kiên nhẫn giải thích: "Đi lấy nước cho cậu thôi, đây là tiệm của tôi, tôi không về đây thì về đâu?"

Linh Duật nghe vậy mới yên tâm, đờ đẫn gật đầu. Thố Sơ bưng nước nóng quay lại, khi cầm vỉ thuốc trên bàn lên, hắn hơi do dự rồi hỏi: "Cậu uống thuốc từ lúc nào?"

"Tầm chiều tối, chắc khoảng sáu bảy giờ gì đó." Linh Duật liếc nhìn cửa sổ, bên ngoài một mảnh đen kịch, cậu cũng chẳng rõ bây giờ là mấy giờ.

Thố Sơ nghe xong liền đặt vỉ thuốc xuống, Linh Duật không hiểu nên nhìn hắn: "Không uống sao?"

Thố Sơ đưa màn hình điện thoại ra trước mắt cậu: "Bây giờ mới hơn tám giờ tối thôi."

"Ồ." Linh Duật nhấp một ngụm nước, "Vậy lát nữa hãy uống."

"Khương Linh Duật." Thố Sơ đột ngột gọi tên khiến cậu giật mình vì giọng điệu nghiêm nghị lạ thường, "Cậu đã uống thuốc hạ sốt nhưng vẫn không hạ, cậu phải đi bệnh viện."

"Hả?" Linh Duật chưa từng thấy Thố Sơ nghiêm túc đến thế, cậu bỗng chốc hoảng hốt như thể đứa trẻ bị cha mẹ quở trách, buột miệng: "Tôi xin lỗi…"

"Cậu đừng có hở chút là xin lỗi." Lời vừa ra đến môi đã bị Thố Sơ ngắt lại, hắn trông có vẻ còn giận hơn cả lúc nãy, "Đến cơ thể của mình mà cậu còn chẳng buồn để tâm, tại sao lúc nào cũng chỉ lo nhìn sắc mặt người khác, cậu bệnh thì mắc mớ gì phải xin lỗi tôi?"

"Tôi… tôi…" Linh Duật bị mắng đến mức nói năng lộn xộn, "Anh đừng giận, tôi chỉ là… tôi chỉ sợ anh giận thôi."

Quay đi quẩn lại vẫn trở về vạch xuất phát, Thố Sơ thấy mình nói nãy giờ mà người này chẳng lọt tai chữ nào, hoàn toàn không hiểu điểm mấu chốt mà hắn đang bực mình là gì. Hắn cau mày định nói thêm, nhưng nhìn đôi mắt đang cụp xuống của cậu, ngọn lửa giận đang bùng lên bỗng chốc bị một gáo nước lạnh tạt tắt ngóm.

"Tại sao lại sợ tôi giận?" Thố Sơ dịu giọng hỏi.

"Tôi không biết." Linh Duật biết câu trả lời này chắc chắn sẽ làm hắn bực thêm, nên cậu dè dặt bổ sung: "Tôi quen thế rồi, không biết nói thế này anh có hiểu không, nhưng dù làm chuyện gì tôi cũng luôn là người xin lỗi trước, chỉ khi tôi xin lỗi thì mới duy trì được một mối quan hệ."

"Kể cả khi người sai rõ ràng không phải là cậu?"

"Ừm." Linh Duật cười thảm hại, "Ai đúng ai sai đâu còn quan trọng, tôi sớm đã quen rồi."

"Sao lại không quan trọng chứ?" Thố Sơ không thể hiểu nổi suy nghĩ này, sai là sai, đúng là đúng, hắn trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc cậu đã trải qua những gì, và đến đây để làm gì?"

Suốt bao nhiêu ngày qua, dù Thố Sơ luôn tò mò về Linh Duật nhưng hắn vẫn giữ chừng mực vì cả hai chưa đủ thân thiết, vậy mà hôm nay trong lúc nóng nảy, hắn đã lỡ lời hỏi ra. Lần này Linh Duật không trả lời, thậm chí không có lấy một lời giải thích theo bản năng.

Hơi ấm từ ly nước trong tay dần hạ nhiệt, cậu cảm thấy mình như đang rơi tõm vào một vùng biển lạnh lẽo, nhìn thế giới xoay tròn rồi lùi xa dần, mọi sự mơ hồ và tuyệt vọng đều hóa thành hư không. Trái tim đau thắt lại, cậu đưa tay phải ấn chặt lên ngực, hồi lâu sau mới thốt ra một câu như đang khẩn cầu: "Anh đừng hỏi nữa, được không?"

Nếu là trước đây, Thố Sơ sẽ chẳng bao giờ thấy mình nói sai, với một người có tính cách ngang bướng và khó hiểu như Linh Duật, hắn thường không đủ kiên nhẫn để dỗ dành. Thế nhưng khoảnh khắc này, nhìn người ngồi trên sofa mỏng manh như sắp vỡ, hắn biết tim mình đang mềm lại một cách không kiểm soát.

Đèn trần đột ngột bật sáng làm Linh Duật chói mắt, cậu vội kéo chăn che kín mặt vì biết mình đã khóc, và dáng vẻ lúc này thật sự quá nhếch nhác. Trên chăn vẫn còn vương mùi hương của Thố Sơ, ngay khi vừa trùm kín mặt, cậu đã thấy hối hận. Tầm nhìn bị che khuất, cậu đành tự bỏ mặc mình, nhắm mắt lại bên trong lớp chăn tối tăm.

Bất thình lù Thố Sơ lật chăn ra, Linh Duật cứng người nhưng không dám mở mắt. Hắn thở dài một tiếng: "Trên trán bị làm sao thế?"

"Vô ý đụng trúng thôi." Giọng Linh Duật nghẹn lại, nghe đầy vẻ tủi thân.

"Dậy đi." Thố Sơ khẽ đá nhẹ vào cạnh sofa ra hiệu.

Linh Duật hé mắt nhìn, thấy Thố Sơ vẫn đứng đó khoanh tay, gương mặt không cảm xúc: "Anh định đuổi tôi đi sao?"

Thố Sơ: "…"

"Đi bệnh viện."

Dưới sự "thúc ép" của Thố Sơ, Linh Duật phải mặc chiếc áo dày nhất, còn bị buộc quàng thêm một chiếc khăn len. Chiếc xe việt dã đang đậu bên ngoài tiệm, Linh Duật sực nhớ hắn nói mình chỉ đi ngang qua, bèn hỏi: "Lúc nãy anh định đi đâu vậy?"

"Đi ăn cơm."

"Vậy anh chỉ tôi đường đến bệnh viện đi, tôi tự đi được mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!