Chương 11: Lịch lịch vạn hương

Sau khoảng một tuần ở lại trang trại, tuyết bắt đầu tan cũng là lúc ba của Thố Sơ trở về, hai người họ sửa soạn hành lý để quay lại thị trấn.

Trải qua mấy ngày chung sống, Khương Linh Duật vẫn không chắc chắn liệu mối quan hệ giữa mình và Thố Sơ có tiến thêm được bước nào không. Đồng giường chung chăn suốt một tuần, từ trạng thái mất ngủ trắng đêm ban đầu, về sau cậu đã có thể chợp mắt được vài tiếng, chỉ là kể từ đêm đầu tiên ấy, Thố Sơ không còn vô tình ôm lấy cậu trong cơn mơ thêm lần nào nữa.

Thố Sơ trước sau vẫn luôn chu đáo, anh dần thấu hiểu những sở thích và thói quen ăn uống của Linh Duật. Đôi khi anh cũng nhắc về chuyện xưa nhưng tuyệt đối không bao giờ vượt quá giới hạn. Sự tinh tế ấy khiến Linh Duật thấy rất thoải mái, vì thế trên đường về, tâm thế của cậu cũng có phần dạn dĩ hơn.

Được gột rửa và nuôi dưỡng bởi thiên nhiên trong lành, tâm trạng Linh Duật lúc này đã khá hơn lúc đi rất nhiều, cậu bắt đầu có chút nhã hứng để thưởng thức phong cảnh dọc đường. Cảnh sắc vùng cao đẹp đến nao lòng với những dãy núi trập trùng nối tiếp nhau, trên đỉnh vẫn còn vương lại lớp tuyết chưa tan hết dù con đường dẫn vào thị trấn có phần dốc đứng.

Linh Duật chăm chú nhìn nghiêng khuôn mặt đang tĩnh lặng lái xe của Thố Sơ, chợt thấy anh như thể sinh ra là để gắn liền với những ngọn núi tuyết này, một vẻ tĩnh tại và thiêng liêng đến lạ kỳ. Ánh nhìn của cậu quá trực diện khiến Thố Sơ chú ý, ngay khoảnh khắc anh phân tâm ngoảnh lại, Linh Duật liền lên tiếng: "Tôi có thể mở nhạc không?"

"Được, tùy cậu."

Được sự đồng ý, Linh Duật không dùng đĩa CD của anh mà kết nối điện thoại của chính mình. Những ngày ở trang trại, Thố Sơ đều cho cậu mượn sạc nên điện thoại luôn đầy pin. Cậu không cố ý chọn bài mà để chế độ phát ngẫu nhiên, rất nhanh sau đó, một bản dân ca với giai điệu chậm rãi, da diết vang lên trong xe:

"Nếu tôi đứng trên ánh triều dương, liệu có thể cởi bỏ nỗi sầu muộn của ngày hôm qua; liệu ngôn từ đơn mỏng có truyền tải hết mọi nỗi bận lòng trong tôi. Nếu một ngày tôi không còn dũng cảm, liệu có thể kiên trì đi hết chặng đường này, đi khắp vạn dặm non sông, cuối cùng vẫn có một nơi gọi là cố hương."

Linh Duật nắm chặt điện thoại, do dự một hồi nhưng cuối cùng không chuyển bài, dường như ngay cả những giai điệu ngẫu nhiên cũng đang quá đỗi ứng nghiệm với tâm trạng cậu lúc này.

"Nhạc của cậu nghe cũng hay đấy chứ," Thố Sơ đột ngột lên tiếng khi thấy cậu đang thả hồn theo mây gió.

"Ừ…" Linh Duật chậm nửa nhịp mới kéo được suy nghĩ trở về.

"Cậu thích nghe dân ca à? Tôi thấy cậu phát liên tiếp hai bài rồi."

Linh Duật nhìn anh, hỏi ngược lại: "Anh… anh không thích sao?"

Thố Sơ thừa hiểu nếu mình nói không thích, cậu chắc chắn sẽ đổi danh sách nhạc ngay lập tức, bèn vội đáp: "Không có, tôi thấy khá thích, giai điệu rất êm tai."

Mặt trời từ phía sau núi tuyết từ từ nhô lên, nhuộm đỏ rực những đỉnh chóp cao nhất. Theo một nghĩa nào đó, họ đã cùng nhau chiêm ngưỡng cảnh "Nhật chiếu kim sơn"; Linh Duật thầm mê tín rằng hôm nay sẽ là một ngày thuận lợi, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

Thố Sơ không vội mở cửa tiệm nên đưa Linh Duật về khách sạn trước. Cậu mang theo chút phong trần của vùng thảo nguyên bước vào sảnh khách sạn, để rồi nhận được một tin tức tồi tệ: Phòng của cậu chỉ đặt trong mười ngày và đã hết hạn trong thời gian cậu ở trang trại. Khi nhân viên hỏi có muốn gia hạn không, Linh Duật nhìn mức giá rồi lại nhìn cái ví của mình, đành dứt khoát từ bỏ.

Cũng may hành lý của cậu không nhiều, chỉ có một vali và một chiếc ba lô, gần như là toàn bộ tài sản cậu mang ra khỏi nhà. Nếu biết trước sẽ xảy ra sự cố này, có lẽ cậu đã để lại cho mình nhiều tiền hơn một chút.

Tìm chỗ ở mới vào lúc này là điều không khả thi đối với một người lạ nước lạ cái như cậu. Trong lúc tuyệt vọng, tay cậu chạm phải chiếc chìa khóa kim loại trong túi áo, chìa khóa tiệm cà phê. Ở tiệm có ghế sofa, cậu có thể ngủ tạm một đêm rồi tính tiếp vào ngày mai.

Kéo vali bước vào tiệm cà phê, Linh Duật không khỏi cảm thán, một kẻ vốn quen sống trong nhung lụa như cậu cũng có ngày suýt phải ngủ ngoài đường. Cậu lấy một chiếc áo lông vũ từ trong vali, đắp thêm chiếc chăn Thố Sơ để lại tiệm rồi miễn cưỡng trải qua một đêm. Trong tiệm có hệ thống sưởi, nhưng vì không phải giờ làm việc nên cậu phân vân rồi lại không bật. Nửa đêm nhiệt độ giảm mạnh, vốn dĩ giấc ngủ đã không sâu nên Linh Duật bị lạnh đến tỉnh giấc mấy lần.

Gần sáng, cậu liên tục hắt hơi, đầu óc bắt đầu choáng váng, cậu kéo một góc chăn, mí mắt nặng trĩu rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Lúc tỉnh dậy vì khát, trời đã sáng rõ từ lâu. Linh Duật cảm thấy toàn thân nhức mỏi, rã rời, cậu gắng gượng thân thể không khỏe để xuống lầu rót nước. Do đầu óc mụ mị, lúc đứng dậy cậu quên mất cánh cửa tủ chưa đóng nên trán đập thẳng vào cạnh tủ. Cú va chạm này khiến cậu tỉnh cả ngủ, nhưng sự khó chịu trong người vẫn không hề thuyên giảm. Trên trán sưng lên một cục lớn, Linh Duật cũng chẳng buồn quan tâm, ậu uống vài ngụm nước ấm rồi lại quấn chăn ngủ tiếp.

Khi tỉnh lại lần nữa thì trời đã hoàng hôn. Nhìn không gian trống trải và u tối xung quanh, một nỗi buồn không tên bỗng dâng lên trong lòng cậu. Căn phòng hơi bí bách nên cậu đứng dậy mở cửa sổ. Hoàng hôn hôm nay mang vẻ u oán và dịu dàng đến lạ; những tia nắng đỏ rực len lỏi qua khe cửa, tạo thành những vòng cung mờ ảo trên sàn nhà.

Trận ngủ này quá dài làm cậu quên cả việc đi tìm phòng, đồng nghĩa với việc tối nay cậu vẫn phải ở lại đây. Vốn là người hay mất ngủ, sao lần này lại ngủ lâu đến vậy? Kết hợp với những triệu chứng của cơ thể, Linh Duật đã lờ mờ đoán ra bệnh tình của mình. Sau khi dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trên trán, cậu quyết định ra hiệu thuốc mua ít thuốc hạ sốt.

Mua thuốc xong, cậu ghé vào cửa hàng tiện lợi mua một chai nước khoáng rồi vội vàng quấn chặt áo khoác quay về. Phát sốt thì cần đổ mồ hôi, Linh Duật lại vùi mình vào ghế sofa với lớp áo lông và chăn ấm.

"Khương Linh Duật, Khương Linh Duật." Trong cơn mơ màng, dường như có một giọng nói luôn gọi tên cậu.

Trong căn phòng khách lộn xộn, một người đàn ông ngồi trên sofa không nói một lời, nét mặt là sự lạnh lùng và thất vọng quen thuộc, pha lẫn chút tê liệt vì đã quá quen với điều đó. Người phụ nữ mặc chiếc váy lụa tơ tằm đắt tiền, dù bảo dưỡng rất tốt và trang điểm tinh xảo nhưng gương mặt lúc này lại trở nên méo mó, dữ tợn:

Học cái thứ này thì có ích gì? Con làm vậy là bất hiếu, là không làm tròn bổn phận! Vất vả nuôi con khôn lớn thế này, chẳng lẽ mẹ lại không được quyền mong chờ một chút hiếu tâm nào từ con sao? Hóa ra ngay cả điều đó con cũng không làm được, đúng không?

Cánh cửa phòng bị khóa trái, bên ngoài là tiếng sỉ nhục và mắng nhiếc không ngớt, tất cả đều lạc lõng với căn biệt thự xa hoa tọa lạc ở vị trí đắc địa nhất.

"Linh Duật, sao cổ tay cậu lại bị thương thế này?" Áo ngắn tay mùa hè không che nổi vết sẹo trên cổ tay, Từ Tử Trừng đã nhận ra ngay trên đường đi đến nhà ăn.

"Không sao, tôi vô ý quẹt trúng thôi." Linh Duật lặng lẽ giấu cổ tay ra sau lưng, cậu không dám dùng lực quá mạnh vì cậu còn phải cầm máy ảnh, đôi tay này không thể bị thương được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!