Suốt cả đêm Khương Linh Duật chỉ ngủ chập chờn. Cậu cảm nhận được lúc Thố Sơ ôm mình, rồi lại buông ra, cậu biết rõ mấy giờ hắn thức dậy.
Thố Sơ đã ra ngoài. Cậu mở mắt nhìn lên trần nhà, nghe thấy tiếng hắn đang trò chuyện với ai đó ở bên ngoài, rồi cậu lại nhắm mắt giả vờ ngủ.
Két… Cửa bị đẩy ra. Tiếng bước chân quen thuộc dừng lại bên giường, Thố Sơ lên tiếng: "Đừng giả vờ nữa, dậy ăn sáng đi."
Linh Duật giật mình. Cậu vốn định diễn thêm lúc nữa, nhưng khi mở đôi mắt trong veo ấy ra, cậu biết mình chẳng thể tự lừa dối thêm được ai.
"Bữa sáng có gì thế?" Thấy cậu đã tỉnh, Thố Sơ xoay người đi ra ngoài. Linh Duật xỏ giày rồi lẳng lặng bám theo sau.
"Bánh lúa mạch xanh và trà bơ, ở đây chỉ có mấy thứ này thôi."
Linh Duật cầm lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân dùng từ tối qua. Trước khi ra cửa, sực nhớ đến việc Thố Sơ hết lần này đến lần khác chê mình "công tử bột", cậu bèn bám vào khung cửa nhấn mạnh: "Tôi rất thích mà, đợi tôi quay lại rồi mình cùng ăn."
Thố Sơ đẩy nhẹ cơ hàm, trong khoang miệng vẫn còn vương chút vị chanh thanh mát. Hắn đặt miếng bánh vừa cầm lên xuống, lấy một quả trứng trong túi ra bắt đầu bóc vỏ.
Buổi sáng trên trang trại, ngay cả cơn gió tạt vào mặt cũng khiến lòng người thấy dễ chịu. Cừu vẫn chưa được thả ra, lúc đi ngang qua chuồng cừu, Linh Duật đưa tay xoa đầu chúng. Làn nước suối núi lạnh buốt tạt lên mặt khiến cậu vốn đã tỉnh táo nay càng thêm minh mẫn.
Khi Linh Duật bước vào phòng, Thố Sơ đã bóc xong một quả trứng. Cậu ngồi xuống cạnh hắn, hơi thở mang theo mùi hương thanh sạch giống hệt như Thố Sơ.
Thố Sơ bẻ đôi quả trứng đã bóc vỏ, lấy phần lòng đỏ ra rồi đưa phần lòng trắng cho cậu.
"Vẫn còn trứng sao?" Linh Duật có chút cảm động, hôm qua cậu nói không ăn lòng đỏ, Thố Sơ liền ghi nhớ mà bỏ nó đi.
"Cho cậu bồi bổ chút dinh dưỡng." Thố Sơ bỏ phần lòng đỏ vào đĩa của mình.
Lại trêu chọc cậu, nhưng "ăn của người ta thì phải nể mặt người ta", Linh Duật không cãi lại mà nhanh tay rót cho Thố Sơ một chén trà bơ.
"Hôm nay chúng ta làm gì?" Cậu hỏi.
Thố Sơ nhìn trời bên ngoài, đáp: "Hôm nay chắc là có tuyết rơi, cứ trông chừng bò với cừu trong chuồng là được, đừng để chúng bị lạnh."
"Được."
"Đêm qua cậu không ngủ à?" Thố Sơ đột ngột hỏi.
Miếng bánh lúa mạch bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng, Linh Duật phải uống một ngụm trà bơ thật lớn mới nuốt trôi được. Sao cái gì anh cũng biết thế, có thuật đọc tâm à?
"Tôi hơi lạ chỗ nên mất ngủ chút thôi." Cậu trưng ra vẻ mặt vô tội, cố gắng che giấu.
"Ừm." Thố Sơ chậm rãi ăn, đôi mắt của Linh Duật rất biết lừa người, nhìn vào đó, người ta chỉ muốn che chở cho cậu.
"Sao anh biết tôi không ngủ?" Linh Duật rõ ràng nhớ là Thố Sơ ngủ khá ngon, thậm chí còn nhận nhầm cậu thành Miên Miên nữa mà.
Thố Sơ đáp: "Nửa đêm tôi có tỉnh một lần, nghe nhịp thở của cậu không giống như đang ngủ."
Hắn không nói cho Linh Duật biết, thực ra hắn đã cảm nhận được cơ thể cứng đờ và căng thẳng của cậu trong vòng tay mình.
"Lát nữa tôi đưa cậu về nhé, về đó mà ngủ bù." Thố Sơ ăn xong, rút khăn giấy lau miệng.
Lại phải về sao? Nghĩ đến việc phải quay lại căn khách sạn tĩnh mịch và đối diện với bốn bức tường lạnh lẽo, Linh Duật bỗng thấy sợ hãi. Cậu rất muốn bảo Thố Sơ đừng đuổi mình đi, nhưng cậu ở đây ngoài việc chen chúc trên một chiếc giường với hắn, rổi để hắn chăm sóc mình thì bản thân cậu còn làm gì được nữa?
Nhưng cậu thực sự muốn ở lại đây thêm một chút. Cho dù Thố Sơ không nói chuyện với cậu, chỉ cần nghe tiếng bò cừu kêu thôi cũng thấy tốt rồi.
Thế là Linh Duật cố tình ăn thật chậm, vốn dĩ mười lăm phút là xong, cậu cố tình kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ. Thố Sơ mấy lần đặt điện thoại xuống nhìn cậu, nhưng cũng không hối thúc.
Ăn sáng xong, bên ngoài đã bắt đầu lác đác những bông tuyết trắng. Thố Sơ tung chìa khóa xe: "Bây giờ tôi đưa cậu về luôn nhé."
"Được." Linh Duật không phản đối, đi theo hắn băng qua thảo nguyên. Chỉ trong vài phút, tuyết rơi mỗi lúc một dày, chiếc xe việt dã màu đen đã bị phủ một lớp tuyết mỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!