Chương 99: Phiên Ngoại 5

Giang Đề phát hiện ra rằng yêu đương và kết hôn có một nhược điểm không mấy dễ chịu là không gian riêng tư bị thu hẹp đáng kể, rất nhiều bí mật cá nhân đều không thể giấu được nữa.

Nguyên nhân là vì cuốn nhật ký mà cậu cất giấu kỹ hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn bị Trần Hiệt vô tình lật thấy.

Trong cuốn sổ đó ghi chép rất nhiều tâm tư vụn vặt, những nét viết, vẽ linh tinh của Giang Đề.

Ví dụ như sự thất vọng khi năm đó tham gia Summer Camp nhưng không thể vào được EOG.

Ví dụ như niềm vui thầm kín khi sau này lại được Trần Hiệt vớt vào EOG. Ví dụ như sự xấu hổ và tức giận khi vô tình phát hiện Trần Hiệt cứ động một chút là có phản ứng sinh lý với mình. Cũng có cả sự hoảng loạn và luống cuống khi nhận ra bản thân cũng thích Trần Hiệt.

Cuốn sổ dày cộp ấy đã theo Giang Đề suốt nhiều năm, ghi lại rất nhiều tâm sự, mà phần lớn nội dung đều liên quan đến Trần Hiệt.

Sau khi lật xem xong, tâm trạng Trần Hiệt vô cùng phức tạp.

Anh biết Giang Đề rất giỏi che giấu cảm xúc, nhưng không ngờ trong những năm đó, cậu lại giấu nhiều bí mật nhỏ liên quan đến anh đến vậy.

Khó mà không nói là vui, nhưng nhiều hơn cả vẫn là xót xa.

Nghĩ một lúc, Trần Hiệt quyết định đặt cuốn nhật ký về chỗ cũ coi như chưa từng phát hiện ra.

Nhưng trùng hợp thế nào lại đúng lúc Giang Đề đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy cuốn sổ trong tay Trần Hiệt, sắc mặt cậu lập tức thay đổi.

Ban đầu là tức giận, tiếp theo là xấu hổ, cuối cùng là buồn bã.

Trần Hiệt hoảng hốt, vội vàng bước nhanh tới đưa đầu ngón tay nhẹ nhàng lau khóe mắt đã đỏ của chàng trai, kiên nhẫn dỗ dành: "Xin lỗi, anh không cố ý lật nhật ký của em đâu. Coi như anh chưa thấy gì, được không?"

Trần Hiệt dỗ Giang Đề như dỗ trẻ con, nhưng Giang Đề cũng không phải trẻ con thật.

Cậu hất tay người đàn ông ra, mím môi, lạnh mặt không nói gì.

Dù sao thì cơn giận này là giận thật và Trần Hiệt phải mất mấy ngày mới dỗ được.

Nói đi cũng phải nói lại, trong lòng Giang Đề cũng không thật sự trách Trần Hiệt.

Hai người sống chung, đến cả q**n l*t của cậu cũng là Trần Hiệt mua thì còn có gì mà giấu nhau được nữa?

Chỉ là những tâm tư cá nhân thì khác, dù sao cũng cần một nơi bí mật để cất giữ.

Trước cả cuốn nhật ký này, khi Trần Hiệt chơi điện thoại của Giang Đề còn vô tình phát hiện ra rất nhiều tài khoản phụ của cậu.

Ví dụ như: Tài khoản Weibo phụ dùng để hóng drama và phản bác antifan của họ. Tài khoản Tieba dùng để khen kỹ thuật của đội mình là đỉnh nhất Liên Minh. Tài khoản Hupu dùng để bình chọn Trần Hiệt và mình là hai người đàn ông đẹp trai nhất Liên Minh. Tài khoản Zhihu dùng để ẩn danh trả lời mấy chuyện bí mật trong giới thi đấu chuyên nghiệp. Tài khoản video ngắn thì dùng để xem đủ loại highlight phong thần và... Cơ bụng của Trần Hiệt.

Trần Hiệt không cố ý xâm phạm đời tư của Giang Đề, nhưng một cái điện thoại thì có bao nhiêu đâu, cầm vào tay là chẳng giấu được gì.

Ngược lại, trước mặt Giang Đề thì Trần Hiệt cũng không có bí mật gì, và anh cũng chưa từng che giấu.

Chỉ là tính cách hai người hoàn toàn trái ngược.

Trần Hiệt luôn có thể dễ dàng nói ra cảm xúc trong lòng còn Giang Đề thì không.

Chàng trai hơi cô độc và hướng nội, một câu em yêu anh, e rằng phải để cậu uống hết tám chai vodka Nga mới nói ra được.

Vì vậy dù thế nào đi nữa, cậu vẫn phải nghĩ cách tìm thêm một không gian riêng tư khác.

Nhưng tài khoản phụ thì hy sinh sạch rồi, nhật ký cũng hy sinh, vậy còn chỗ nào để viết nữa?Một hôm ăn khuya cậu nghe đồng đội ngồi tám chuyện.

Time chửi bới om sòm: "Đm, tôi theo bộ 'Nhị cẩu bám theo hoa khôi thôn' mấy năm rồi, hơn một vạn chương mà còn chưa kết, đúng là chó má."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!