Hôm nay Sở Khâm bị kích thích đôi chút, bây giờ lúc nói đến hai chữ "Cưỡng hiếp", cậu còn nhịn không được run run, rất cần một trận thân thiết thỏa thích lâm ly, để cho cậu quên đi chuyện này, "Gì?" Thân thể Chung Nghi Bân cứng đờ lại, có hơi mơ hồ.
Trong phòng lặng đi một giây, Sở Khâm vội ho vài tiếng, trước đây hai người bọn họ thường chơi trò này, nhưng hiển nhiên Chung Nghi Bân đã quên mất, nhất thời bầu không khí rất xấu hổ.
Chung Nghi Bân xoay người ngồi dậy, nhìn cái tai thoáng cái đã đỏ bừng của Sở Khâm, đột nhiên tỉnh ngộ ra, có chút hưng phấn lại có chút khẩn trương hỏi: "Cưỡng... hiếp... làm, làm sao đây?"
"Chính... là..." Sở Khâm bị hỏi đến không biết làm sao, đối mặt với một đôi mắt trong sáng như vậy, nói đến cái chuyện xấu hổ thế này, thật đúng là mắc cỡ mà, "Thật là, em nói bậy thôi, không chơi!"
Sở Khâm vùi mặt vào trong gối nằm, không còn mặt mũi gặp người nữa.
Chung Nghi Bân nghiêng đầu nhìn cậu, xoay người đi ra ngoài.
Nghe được tiếng bước chân đi xa, Sở Khâm thở phào nhẹ nhõm, đối mặt với người yêu mất trí nhớ, thực đúng là áp lực rất lớn mà, nhất thời lanh mồm lanh miệng muốn chơi một chút kích thích, lại có loại ảo giác dạy hư con nít. Khiến cho mình không khác nào một con hồ ly tinh đực cả, mắc cỡ chết người.
"Khâm Khâm, em tới đây một chút!" Thanh âm của Chung Nghi Bân truyền đến từ phòng khách, hình như có chút gấp gáp.
Sở Khâm bật dậy, mang dép chạy vào phòng khách, vừa mới chạy đến ngã rẽ, đột nhiên có một bóng đen xông tới từ phía sau, một tay ôm lấy cậu, trong tay còn cầm một cái khăn, bịt miệng cậu lại.
"Hmm!" Sở Khâm bị dọa sợ hết hồn, giãy dụa kịch liệt, thế nhưng khí lực của người phía sau rất lớn, người nọ đã dễ dàng chế ngự được cậu.
"Đàng hoàng một chút!" Thanh âm trầm thấp dễ nghe, mang theo vài phần cố ý giả vờ hung ác, không phải Chung Nghi Bân thì còn ai vào đây?
Lần này đến lượt Sở Khâm choáng váng, cậu chỉ có thể ngốc ra để mặc Chung Nghi Bân dùng dây trói tay chân mình lạii, khiêng vào phòng ngủ, ném xuống giường một cái rầm.
"Hừ hừ hừ! Đừng sợ, chú thương con mà, nha?" Trên mặt Chung Nghi Bân dùng vải quấn lại, vải đen chỉ rộng có 5cm, vừa đủ che khuất mũi, còn lại không che được gì cả, chính là thoạt nhìn có hơi tà ác chút xíu.
Tay chân của Sở Khâm đều bị trói chặt, chỉ có thể ngo ngoe vài cái như một bé tằm.
"Hừ hừ hừ..." Chung Nghi Bân cười tà ác, vỗ một cái vào cặp mông mượt mà, "Đàng hoàng một chút sẽ có thể bớt ăn khổ, không thôi, chỉ có cưng chịu thiệt."
Lời này nghe qua tà ác, lại khiến cho thân thể Sở Khâm không kiềm chế được nổi lên phản ứng, đỏ mặt hưng phấn nói: "Đừng... đừng mà..."
Chung Nghi Bân không để ý tới cậu, làm ra biểu tình của một ông chú biến thái, nhào qua hôn Sở Khâm.
Nhất thời trong phòng tràn đầy các loại lời thoại đáng xấu hổ:
"Kêu đi, dù cưng có kêu rách họng cũng không có ai tới cứu cưng đâu!"
"Đừng mà, xin ông hãy buông tha cho tôi đi, hu hu..."
"Hầu hạ ông cho tốt, ông liền suy xét tới chuyện thả cưng ra, đàng hoàng một chút, tiểu kỹ nữ!"
Quả thực hai người chơi trò này chơi đến thỏa thích lâm ly, cuối cùng Sở Khâm thực sự khóc lên, đỏ mắt xin tha, nhưng mà bởi vì đây là lần đầu tiên trong trí nhớ người nào đó chơi cái trò này, vậy nên anh vô cùng hưng phấn. Ngược lại Sở Khâm đã thành công khắc phục bóng ma trong lòng với hai chữ này, bởi vì cậu thật sự mệt mỏi không có thời gian tự hỏi đến chuyện bóng ma nữa, chờ đến khi người bên trên dừng lại, trong nháy mắt cậu đã bình ổn hơi thở gấp rồi ngủ thiếp đi.
Lúc Chung Gia Bân về đến nhà, trời đã tối rồi. Mẹ Chung đang ngồi trong phòng khách, xem phim truyền hình lúc 8h.
"Cho cô một trăm vạn, lập tức rời khỏi con trai của tôi ngay!" Trong phim có bà mẹ chồng nhà giàu, ném một tờ chi phiếu vào mặt nữ chính.
"Dì ơi, con không lấy tiền, cho dù dì có cho con mười triệu, cũng không mua được tình yêu của con đâu! Tình yêu là vô giá!" Nữ chính mang vẻ mặt bi phẫn xé rách chi phiếu, xoay người rời đi.
"Về rồi hả?" Mẹ Chung liếc mắt nhìn con trai lớn một cái, sau đó lại tiếp tục đắm chìm trong thế giới phim ảnh.
"Bụp ——" Đột nhiên màn hình TV biến thành một tia sáng thoáng hiện trên màn hình đen kịt, sau đó biến mất.
"Con làm gì vậy!" Mẹ Chung đang xem tới đoạn cao trào, tức giận trừng mắt nhìn cái remote mà con lớn đang cầm trong tay.
Chung Gia Bân đặt văn kiện xuống bàn trà, giao cho mẹ mình, nói với sắc mặt lạnh lùng: "Mẹ, mẹ coi thử cái này đi." Dứt lời, anh chậm rãi giơ tay lên, người giúp việc đang có mặt ở đó lập tức rời khỏi phòng khách.
Mẹ Chung cầm lấy phần văn kiện, sau đó lấy cái kính lão kiểu xưa, đeo vào mắt đọc không nhanh không chậm, đọc được một lát, càng xem chân mày càng nhíu chặt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!