Hôm nay nhân dịp sinh nhật mình, mình post truyện trk, hôm nay sáu Chương nhé. ^3^
Mang theo tâm tình tốt về đến cửa nhà, đời trước cũng vậy, ngay từ đầu bạo động, tiểu khu đã có không ít người gác, nguyên bản đây là chuyện tốt, chính là Bạch Cảnh như thế nào cũng không nghĩ tới, chính mình lại bị ngăn trở ngoài cửa lớn, điều này làm cho hắn thấy thực mất mặt.
"Đứng lại, kiểm tra giấy chứng nhận, nơi này không phải xe ngoại lai có thể tiến vào." Một người mặc quân trang bước ra, tuổi còn trẻ, rất ngây thơ, trên vai có một gạch, là một tiểu binh mới đi lính.
Bạch Cảnh nhíu mày cũng không làm khó hắn, tùy ý lấy ra thẻ nhà, thực tế là lấy từ không gian.
Tiểu binh vừa cầm nhìn, hai mắt khinh thị nhìn qua: "Mời các ngươi hiện tại ly khai, nhà số 3 tòa B trải qua kiểm chứng của quân đội, hiện tại không có người ở, đã bị chính phủ trưng dụng…"
"Ngươi nói cái gì?" Mặt Bạch Cảnh âm trầm, vừa nghe lời này liền phát hỏa, mở cửa xe muốn đi vào trong, tiểu binh kia còn muốn ngăn trở, Bạch Cảnh một cước đạp tới, trong lòng chỉ thấy lửa giận ngập trời: "Địa phương của lão tử ai dám dùng."
Bạch Cảnh một cước kia đá thật ngoan, tiểu binh trực tiếp té trên mặt đất, binh lính chung quanh thấy thế, nhanh chóng nâng hắn dậy, mở bộ đàm: " Cửa tòa B có người gây sự, thỉnh cầu trợ giúp."
Sắc mặt Bạch Cảnh thực khó coi, ngực chỉ thấy nghẹn một đoàn lửa giận, nếu chỉ có một mình hắn, nháo ra không quan hệ, cùng lắm thì sau này tính sổ, nhưng hienj tại cùng Tiêu Táp, còn có một bang huynh đệ kia của y, điều này làm hắn thấy thực nan kham, thế nhưng tại ngay cửa nhà mình bị người cho một tạt tai.
"Xảy ra chuyện gì?" Rất nhanh một âm thanh nghiêm túc truyền tới, phía sau còn đi theo một đám người, trong đó bao gồm cả bảo an từng đóng trong tiểu khu, thấy Bạch Cảnh tươi cười liền cứng đờ, đội trưởng đầu lĩnh còn chưa nói, hắn đành vội vàng tiếp đón, nụ cười trên mặt so với khóc còn khó coi hơn: "Cảnh…Cảnh thiếu…"
Bạch Cảnh mặt không đổi sắc, lạnh lùng nhìn bọn hắn một cái, đôi mắt lạnh lùng lộ ra ánh sáng ngoan lệ, chỉ nói hai chữ quay đầu lên xe: "Mở cửa!"
"Ai, hảo—" Thấy đội trưởng tựa hồ muốn hỏi, bảo an vội vàng lắc đầu, đi trước đến phòng an ninh mở cửa ra, thấy mấy chiếc xe này đi xa mới hung hăng thở ra một hơi, vội vàng nói với đội trưởng: "Nhanh chóng gọi điện thoại cho bí thư thị ủy, Cảnh thiếu trở lại, người kia cũng không phải hạng hiền lương."
"Cảnh thiếu là ai?" Đội trưởng tuy rằng nghi hoặc, nhưng thấy thần thái bảo an, lúc này cũng không dám chậm trễ, người trụ ở trong tiểu khu này, hắn tự nhiên biết là rất có thân phận, bằng không cũng sẽ không phái quân đội đến đóng giữ, chỉ là vừa rồi một nhà muốn nháo sự, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an khó hiểu.
Vừa mới về đến cửa nhà, Bạch Cảnh chợt nghe bên trong có thanh âm tranh cãi ầm ĩ, trong đó có một thanh âm nữ là lớn nhất, ngoài cửa còn có một loạt quân nhân đứng canh gác.
"Các ngươi nhanh dọn đi nha, dọn đi nha, thành tây có phòng ở cho các ngươi, nếu còn không đi ta sai ngươi động thủ."
"Úc? Động thủ, tốt lắm, từng người từng người lên? vẫn là cùng lên đi."
"Ngươi dám? Con ta chính là bí thư thị ủy."
"Lão gia nhà ta là ủy viên quốc hội."
"Ngươi…."
"Tiên sinh, mời các ngươi phối hợp với quốc gia, trải qua kiểm chứng, nhà ở tạm thời không có người cư trú, bây giờ là thời kỳ khác thường, không phải chỉ có một nhà các ngươi bị trưng dụng…"
"Thiếu gia nhà ta rất nhanh sẽ trở về, cút xa ra cho ta, tự tiện xông vào nhà dân? Đây cũng là bản lĩnh thường ngày của bộ đội." Tào Lỗi nói lời này thật hung ác, một bước cũng không nhường.
Bạch Cảnh nghe xong, cuối cùng cũng thoáng vừa lòng, hoàn hảo bảo tiêu của hắn không chịu thua kém, thanh âm lạnh như băng xuyên qua cửa truyền vào bên trong: "Ai dám trưng dụng địa phương của ta?"
"Thiếu gia." Vương Học Binh vui vẻ, sự tình tối hôm qua nháo quá lớn, hắn thật lo lắng thiếu gia gặp chuyện không may.
"Thiếu gia." Tần Dịch vuốt cằm, biểu tình trên mặt buông lỏng, từ khi bệnh độc bùng nổ, không ngừng có người tới cửa quấy rầy, sáng hôm nay còn muốn tu hú sẵn tổ, bọn họ rốt cuộc không phải chủ nhân, thiếu gia trở về liền tốt.
Nam nhân cầm đầu sửng sốt, cảm thấy khó xử, không nghĩ tới chánh chủ sẽ trở về, không đợi hắn nghĩ giải quyết như thế nào, nữ nhân kia liền làm rộn lên, đối với chuyện Bạch Cảnh trở về căn bản là không quan tâm, ngược lại có cảm giác ưu việt chánh chủ trở về liền giải quyết tốt, khinh thường nói: "Tiểu tử nhà Bạch Kính Thành sao? Người Chu gia ta rất quen thuộc, nhà ở là chính phủ phân, nơi này hiện tại ta chiếm, ngươi mang người đi thành tây, ta liền không so đo với ngươi, hôm nào nhìn thấy Bạch phu nhân có lẽ sẽ nói tốt vài câu cho ngươi."
Sắc mặt Bạch Cảnh xanh mét, thù mới hận cũ dâng lên trong lòng, người trong phòng không biết hắn, nhưng hắn nhớ rõ rành mạch, đời trước, chính mình theo bộ đội bọn họ rời đi, nam nhân đầu lĩnh và thủ hạ chính là phối hợp với Trần mụ tạo nên sự uổng mạng của Vương Học Binh.
"Phanh!" Một tiếng súng vang.
"Ngươi…" Nữ nhân kia trừng lớn ánh mắt, nhìn máu tươi chảy ra từ ngực, lại nhìn Bạch Cảnh đang cầm súng phía trước, chậm rãi té trên mặt đất, đến chết vẫn không thể tin.
"A…. Giết người." Người nhà nữ nhân hét rầm lên, trẻ con cũng khóc lớn.
Quân nhân chỉnh tề xoát xoát chạy vào, giơ súng vây quanh Bạch Cảnh, ai cũng thật không ngờ, Bạch Cảnh sẽ bỗng nhiên nổ súng, càng không hề nghĩ hắn sẽ không hề cố kỵ trước mặt công chúng mà giết người, mà vẫn là tại tình huống biết rõ thân phận nữ nhân kia, trước mặt quân nhân giết người.
Sắc mặt Tào Lỗi đổi đổi, trong lòng biết sự tình phiền toái, nếu là người thường còn hoàn hảo nói, nhưng đây là mẹ bí thư thị ủy, năm nay bí thư sẽ chuyển đến tỉnh trên, nữ nhân kia cùng Chu gia đích thực có lui tới…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!