Chương 39: (Vô Đề)

Có Dư Nhạc chỉ đường, mọi người thực thuận lợi đến công viên, một lát sau, một chiếc xe khác cũng vội vàng chạy đến. Nhìn băng tiễn nở rộ phía xa xa, Bạch Cảnh giật mình, băng hệ dị năng sao? Thủ hạ của Tiêu Táp đúng là xuất hiện lớp lớp nhân tài.

Sau khi xuống xe Bạch Cảnh mới nhìn rõ, nguyên lai băng hệ dị năng dĩ nhiên là Tạ Dân Hàng, cảm giác có chút quái quái, đời trước nếu hắn nhớ không lầm, Tạ Dân Hàng phải là tinh thần hệ dị năng, như thế nào lại biến thành băng hệ, bất cả còn có thể sống lại, những người khác thay đổi cũng không có gì ghê gớm, ngẫm lại cũng không đi tham thảo, thủ hạ Tiêu Táp càng lợi hại, tương lai bọn họ càng có thể yên lành mà sống.

"Chạy mau." Dư Nhạc run rẩy chỉ vào một phương hướng hô to.

Tâm thần mọi người căng thẳng, Bạch Cảnh chăm chú nhìn lại, một chiếc xe đang lướt nhanh mà đến, đằng sau còn có hơn một trăm tang thi giương nanh múa vuốt, không chút do dự cầm lấy súng lục, lạnh lùng nói: "Ngắm vào đầu, dùng ống hãm thanh."

Nghe thấy hắn nói, mọi người đang chuẩn bị lên xe đều dừng lại trên trán toát ra mồ hôi lạnh, trong lòng con thảo nê mã điên cuồng chạy, thiếu gia à, đây là hơn một trăm tang thi không phải là hơn mười cái, không chờ bọn họ nói ra suy nghĩ trong lòng, cả người Bạch Cảnh nghiêm nghị, sát khí lãnh liệt, theo "phốc, phốc phốc!" ba tiếng vang lên, mối súng đều trúng một cái, ngay cả nam nhân lúc trước không phục Bạch Cảnh, trong lòng không thể không bội phục.

Bạch Cảnh nhìn bọn hắn ngẩn người, mày nghiêm lại: "Thất thần làm gì."

Lý Dực hai tay nắm chặt, giơ giơ súng: "Không có ống hãm thanh." Hiện tại bọn họ đã dừng lại chỉnh đốn, nếu nổ súng nhất dịnh sẽ khiến người khác chú ý, nói không chừng lại đưa tới càng nhiều tang thi hơn.

Bạch Cảnh cũng không che giấu, trực tiếp từ không gian lấy ra mấy khẩu súng, tùy tay ném: "Tự phân đi."

"Cảm ơn Cảnh thiếu." Lý Dực nhếch miệng nở nụ cười, lần này là thật tâm nói cảm tạ, cừ thật không chỉ súng tốt, không nghĩ tới Cảnh thiếu người này còn rất thật tâm, ít nhất là không giấu giếm bọn họ, không gian dị năng? Tinh quang trong mắt Lý Dực chợt lóe, nghĩ đến đầu tiên chính là dọn đông dọn tây một chốc là xong.

Bạch Cảnh mặc kệ hắn tính kế thế nào, cũng chỉ là một chuyện đơn giản, tiếp tục tập trung tinh lực, bắn mấy tang thi từ xa tới gần.

Mây người khác cũng không cam lòng lạc hậu, một đám nhanh chóng hành động, ngay sau đó liền thấy, trên xe tiến đến là ánh lửa tinh tinh điểm điểm phát ra.

"Kháo! Lại có người khai phá dị năng?" Lưu Uy đi theo hô to một tiếng, trong mắt hiện lên ước ao, hỏa lực trong tay càng thêm mãnh liệt.

Bạch Cảnh trong lòng trầm mặc, hỏa hệ dị năng sao? Không hổ là xã hội đen, kích phát dị năng đều là hệ công kích, bĩu môi không để trong lòng, thản nhiên nói: "Kích phát dị năng trừ bỏ thiên phú ra, tại thời điểm sống chết, tinh thần nứt vỡ cực hạn cũng có thể kích thích tiềm năng trong cơ thể."

Ánh mắt Lưu Uy sáng lên, mấy người còn lại cũng dựng lỗ tai, hiện lên thần sắc nóng lòng muốn thử, rất có tư thế muốn xông lên cùng tang thi vật lộn một phen: "Cảnh thiếu ngươi nói là sự thật?"

Bạch Cảnh cũng không thèm nhìn bọn hắn, một bên ngắm trúng đầu tang thi, một bên lương lương nói: "Tin hay không tùy ngươi, bất quá nếu bị tang thi cào thương, bảy ngày qua đi cũng sẽ biến thành tang thi, các ngươi phải hiểu rõ điều đó."

Mọi người lạnh run, không nói, cũng có người trầm mặc, nghĩ đến huynh đệ bị tang thi cào thương, nghĩ đến quyết định của Táp ca, bắt đầu còn không hiểu, giờ nghe đến nghuyên nhân Bạch Cảnh nói ra…

Dương Văn Hạo phát ngoan, không ngừng bắn, hai mắt đỏ bừng, hưng hăng hỏi: "Ngươi như thế nào lại biết?"

Bạch Cảnh cười lạnh, chỉ biết hảo tâm không hảo báo: "Ta cuối cùng cũng sẽ có một chút tin tức, nhớ rõ giữ kín miệng của các ngươi, nếu không nể mặt Tiêu Táp, ta quản các ngươi đi tìm chết."

Lý Dực vội vàng giảng hòa, động tác trong tay cũng không ngừng lại: "Cảnh thiếu đừng nóng giận, hắn chỉ là trong lòng khó chịu, đệ đệ của hắn bị tang thi cào thương, bị nuôi nhốt ở trong phòng, này chẳng lẽ không có biện pháp khác sao?"

Bạch Cảnh liếc nhìn hắn một cái: "Có, nếu vượt qua bảy ngày khai phá dị năng, nếu không vượt qua thì biến thành tang thi, cái này phải xem lực ý chí của hắn có bao nhiêu cường đại, bất quá…"

Bạch Cảnh chưa nói hết, không đợi bọn họ phản ứng, quay đầu lại nhìn Tiêu Táp trên xe một cái, trong lòng hơi ấm áp, người này vẫn thích cậy mạnh như vậy, chuyện gì cũng một mình chống.

Tang thi càng ngày càng ít, hai trăm dặm lộ trình chỉ ngắn ngủi còn một nửa, mắt thấy tang thi càng gần, Tạ Dân Hàng vội vàng nói: "Lên xe đánh đi."

Bạch Cảnh nghe xong cũng không chần chừ, mấy người trực tiếp lên xe, chỉ để lộ một khe hở ở cửa sổ, tâm tình vốn khẩn trương, thấy tình huống hiện tại nghiêng về một phía, trong lòng đều nhẹ nhàng thở ra.

Ngay cả Dư Nhạc cũng không nhịn được giương tay lên, cầm súng bắn vào đầu một tang thi.

Tình huống của hắn khiến người chấn động, Lưu Uy kinh ngạc: "Huynh đệ đây không phải là lần đầu ngươi bắn súng đi?"

Dư Nhạc trợn tròn mắt, sau đó hưng phấn lên, không nghĩ tới sẽ chuẩn như vậy, hắn chính là dựa theo cảm giác, ngắm trúng liền bắn, lúc này cũng không khiêm tốn, khoác lác nói: "Ca đương nhiên không phải lần đầu tiên bắn súng."

Bạch Cảnh hiểu rõ, tinh thần lực giả tự nhiên chính xác hơn so với người bên ngoài, thấy vẻ mặt đắc ý của hắn, trong lòng khó chịu, đả kích nói: "Trước kia chính là bắn súng nước, ân?"

Dư Nhạc ủ rũ không dám phản bác, trực giác nói cho hắn biết, Cảnh thiếu tuyệt đối biết tình huống của hắn, cười gượng hai tiếng nói: "Cảnh thiếu quá khen, ta còn bị súng điện chích qua, CS đùa siêu cấp vui."

"Tiểu tử ngươi bị vạch trần? Bất quá lần đầu tiên bắn súng mà có thành tích tốt như ngươi vậy là không tồi rồi." Trong ngữ khí của Lưu Uy không thiếu phần tán thưởng.

Dư Nhạc thấy Bạch Cảnh không nói gì, trong lòng buông lỏng, âm thầm nghĩ, đây là ông chủ lớn hắn xem trọng, nhất định không thể đắc tội, chút lòng thành đại trượng phu co được dãn được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!