Hai người còn nói gì đó, Tạ Dân Hàng cầm điện thoại trong tay, vẻ mặt cẩn thận đi tới: "Táp ca, có người quân đội tới, nơi này không nên ở lâu."
Đôi mắt Tiêu Táp buồn bã, lôi kéo Bạch Cảnh lên xe.
"A, các ngươi chờ ta một lát, ta biết nơi nào không an toàn." Dư Nhạc vội vàng hô, sợ lại bị bỏ rơi.
Bạch Cảnh quay đầu lại, liếc hắn một cái: "Làm sao ngươi biết?"
Dư Nhạc do do dự dự, ấp úng nửa ngày, chính là không nói lời nào, Bạch Cảnh không kiên nhẫn, xoay người muốn đi.
Dư Nhạc thấy hắn nhẫn tâm, như thể là hạ quyết định gì đó, giống như bằng bất cứ giá nào cũng theo bọn họ, nói: "Trực giác, không lừa ngươi, ta chỉ biết bọn ngươi rất mạnh, đặc biệt là ngươi và hắn, trực giác nói cho ta biết, mọi chuyện sẽ không chấm dứt nhanh như vậy, đi theo các ngươi mới có đường sống."
Bạch Cảnh trầm mặc, tinh thần lực giả sao? Tiềm lực không tồi, có thể kích phát dị năng sớm như vậy, khó trách tiểu tử này đến gần mình, thì ra là thế.
"Ngươi còn cảm giác được cái gì?" Tiêu Táp vẻ mặt bình tĩnh hỏi.
"Quân dội không có ý tốt." Dư Nhạc căng thẳng, lời nói vừa ra liền cảm thấy áp lực từ Tiêu Táp, trả lời không hề nghĩ ngợi, nói xong hận không thể cắn rụng lưỡi của chính mình, nếu bọn họ không tin, monhf phải làm thế nào bây giờ.
Tiêu Táp nghe xong, cũng không quay đầu lại, ném một câu: "Đuổi kịp."
Dư Nhạc lưu luyến nhìn chiếc xe việt dã một cái, sau đó không chút do dự, một đầu tiến vào trong xe của Tiêu Táp.
Bạch Cảnh đối với cái này từ chối cho ý kiến, có một tinh thần lực giả cũng tốt, chính là trong lòng có chút ảo não, sắc mặt cũng trầm xuống: "Quân đội là hướng về phía chúng ta mà tới sao?" Nếu Tiêu Táp có thể lắp cameras, ai biết quân đội có hay không ở phụ cận mà giám thị, hắn lấy đồ vật từ trong không gian, quân đội khẳng định nhìn thấy, ở giai đoạn trước của mạt thế, quốc gia cũng không ít lần bắt chuột trắng nhỏ làm thí nghiệm.
"Không cần lo lắng." Tiêu Táp vỗ vỗ vai hắn, vẻ mặt thong dong bình tĩnh.
Bạch Cảnh gật đầu: "Ta biết." Cha hắn bây giờ còn chưa thất thế, người quân đội còn chưa dám làm gì hắn, huống chi còn có Tiêu Táp bên cạnh, hắn không lo lắng cho mình.
"Đi qua bên kia." Dư Nhạc thấy không xử lý hắn, sợ mình không có tác dụng, vọi vàng ở bên chỉ đường, chính là sau lại phát hiện, giống như cho dù không có hắn, người ta cũng không đi sai đường, trong lòng cảm thấy có chút thất bại, tuy rằng vẫn cảnh giác bốn phía như trước, cũng không dám lại khoa chân múa tay, cả người cũng quy củ lên.
Bạch Cảnh nhìn hắn hiểu chuyện không nói gì, nếu vượt qua được khảo nghiệm, mang theo thêm một người cũng không sao, dù sao không đoán hắn cũng biết, Tiêu Táp khẳng định mang theo không ít người.
"Đúng rồi, đưa di động cho ta." Bạch Cảnh đột nhiên nhớ tới, còn không biết Vương Học Binh bọn họ thế nào, cùng vời mấy người Tần Dịch trong nhà, không có chính mình tọa trấn, có hay không bị người khó dễ.
Thần sắc Tiêu Táp không vui, lấy ra di động của Bạch Cảnh, kỳ thật hắn đã sớm gọi điện cho Vương Học Binh và Tần Dịch, chính là bị mắng đến cẩu huyết lâm đầu, lúc ấy Bạch Cảnh mất tích, tâm tình hắn trầm trọng, bị người chửi mắng, không chỉ thế, còn phải chịu đựng bọn họ châm chọc, đem tình huống kĩ càng tỉ mỉ kể lại một lần, đơn giản là Bạch Cảnh coi trọng bọn họ, hắn cảm thấy chính mình nên chịu đựng, bất quá bây giờ nhớ đến, cảm giác phi thường khó chịu.
Bạch Cảnh bật cười, thực dễ dàng liền đoán được tiền căn hậu quả, Tào Lỗi kia độc mồm hắn biết, Tiêu Táp gọi điện đến, khẳng định không nghe được lời tốt, trong lòng cảm thấy ấm áp dạt dào, có chút đắc ý nhỏ, tuy răng Tiêu Táp có đại nghiệp, nhưng hắn cũng có chỗ dựa, đời này, hắn sẽ cùng Tiêu Táp sánh vai mà đứng, cười cười nói: "Ngươi đừng để ý, bọn họ cũng là lo lắng cho ta."
Tiêu Táp mặt không đổi sắc, rầu rĩ gật đầu, chính là bởi vì biết bọn họ lo lắng, cho nên hắn mới chịu đựng, bằng không, từ nhỏ đến lớn, ai dám đối với hắn như vậy.
Không đợi Bạch Cảnh gọi điện, Dư Nhạc bên kia bỗng nhiên đầu đầy mồ hôi, trong mắt hiện lên thần sắc kinh khủng: "Đừng đi bên kia, quân đội trước sau đánh bọc lại đây."
Vừa dứt lời, đầu xe nhanh chóng quay trở lại, Bạch Cảnh lảo đảo một cái ngã trên người Tiêu Táp, đôi mắt trong suốt buồn bã xẹt qua một tia ngoan độc, không nghĩ tới, chống lại hắn đầu tiên không phải là tang thi, mà lại là quân đội quốc gia.
Ba chiếc xe nhanh chóng thay đổi phương hướng mà chạy, lái xe giẫm mạnh chân ga, đâm trái đâm phải, đằng sau xe quân đội đuổi theo sát.
"Xe phía trước mới dừng lại, xe phía trước mới dừng lại, chúng ta không nổ súng." Tiếng loa to rõ, khuếch tán trong gió…
Sắc mặt Bạch Cảnh âm ngoan, oán hận nhìn về phía sau, lửa giạn trong lòng dường như không khống chế được, đời này hắn kiêng kỵ nhất chính là có người muốn bắt hắn, mà còn là bắt hắn làm thí nghiệm, nếu ai dám có tâm tư này, hắn phát thệ, hắn tuyệt đối sẽ diệt cả nhà kẻ kia, dù sao tận thế loạn lạc, thắng thua do trời định…
Phát hiện vẻ lo lắng của Bạch Cảnh, mày Tiêu Táp nhăn chặt lại, Bạch Cảnh như vậy vẫn là lần đầu tiên hắn thấy, âm lãnh oán độc giống như ác quỷ từ địa ngục dến báo thù, bất quá nhớ đến thân thế của hắn, trong lòng bình thường trở lại, còn có một chút đau lòng, chậm rãi ôm lấy hắn: "Đừng lo lắng, có ta ở đây, về sau ta sẽ che chở cho ngươi, sẽ không để ngươi chịu một tia ủy khuất."
Bạch Cảnh giật mình, lệ khí trần ngập trên người tiêu tán, giống như mưa bóng mây, nở ra nụ cười thản nhiên, tùy ý Tiêu Táp ôm hắn, ngoan ngoãn gật gật đầu: "Ân!"
Khóe môi Tiêu Táp cong lên một độ cung không thể nhìn ra, bộ dáng tiểu miêu ngoan ngoãn, khiến hắn hận không thể vĩnh viễn phủng trong lòng bàn tay, chín là mới ấm áp một chút, theo một tiếng súng "phanh!" vang lên, sắc mặt mọi người đều trầm xuống.
Dư Nhạc lòng còn sợ hãi, vỗ vỗ ngực, thực may mắn mình dự kiến trước, tiểu việt dã của hắn không thể đọ cùng súng đạn, ngẫm lại tình huống bị bắt, trên người có cảm giác không rét mà run, trong lòng càng thêm quyết định, nhất định phải luôn tin tưởng vào trực giác của mình.
Ánh mắt Tiêu Táp nhanh chóng đánh giá chung quanh một cái, trầm giọng nói: "Tách ra ở lối rẽ phía trước, gặp lại ở công viên vùng ngoại ô."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!