Chương 23: Trong nhà

Thử thử vỏ xe không tồi, Bạch Cảnh lúc này mới mở cửa xe, Tào Lỗi vội vàng đuổi theo, đứng ở cửa nhà hàng vừa nhìn thấy tình huống này, vội bay nhanh qua, một đầu tiến vào trong xe khí cũng không suyễn, động tác nhanh chóng khiến Bạch Cảnh cảm thấy bất khả tư nghị.

Thấy hắn lên xe, dưới chân Bạch Cảnh giẫm ga, trong lòng thực vừa lòng, xe này tính năng thực tốt, Tào Lỗi cho một ánh mắt xem thường, oán hận trừng Bạch Cảnh, hắn chỉ biết nếu không chạy nhanh, thiếu gia tuyệt đối vứt bỏ hắn, ngươi nói bảo tiêu hắn có phải là sao chổi không, không chỉ phải quan tâm an toàn của thiếu gia, còn phải tùy thời, tùy chỗ chuẩn bị làm bảo mẫu tốt, mà nếu không lưu ý sẽ bị thiếu gia vứt bỏ, mệt hắn lúc trước còn lo lắng thiếu gia, lương tâm đều bị chó ăn.

"Di? Thiếu gia, hành lí của ngươi đâu?" Ngồi trên xe, Vương Học Binh mới phát hiện hai tay thiếu gia trống trơn.

"Không mang." Bạch Cảnh lười biếng đáp, lúc này mới nhớ tới, trên đường để cho tiện, hắn đã sớm đem đồ dùng để vào không gian.

Vương Học Binh không còn lời gì để nói, Tào Lỗi lộ ra biểu tình quả nhiên thế, đối với câu trả lời của Bạch Cảnh ngược lại không cảm thấy gì kỳ quái, thiếu gia mang theo hành lí, bọn họ lại thấy không bình thường.

Vương Học Binh vô cùng đau đớn, nếu hắn nhớ không lầm, thiếu gia từng nói với hắn mua ngọc thạch, nhưng nhìn bộ dáng này của thiếu gia, hắn nhược nhược hỏi một câu: "Vậy ngọc thạch ngươi mua đâu?"

Bạch Cảnh bĩu môi: "Không có." Hắn đây chính là nói lời thật, ngọc thạch biến mất ngay cả bóng dáng cũng không thấy.

Vương Học Binh ngẩn ngơ, không có là có ý gì.

Bạch Cảnh không để ý đến bộ dạng ngây ngốc của hắn, có một số việc giải thích cũng không thông, cũng may Vương Học Binh không hỏi nhiều, cho rằng thiếu gia lại bại gia, trên đường dạo một vòng, mắt thấy sắc trời không còn sớm, Bạch Cảnh mới chậm rì rì lái xe về nhà, đã lâu không trở về, thấy hoàn cảnh xung quanh lại khiến hắn cảm thấy xa lạ.

Trực tiếp đem xe đỗ ở ga ra, bên tai truyền đến một thanh âm lải nhải: "Đừng tưởng rằng có thiếu gia làm chỗ dựa, là các ngươi có thể hoành hành vô kỵ, có còn để quy củ của quản gia vào mắt hay không, thiếu gia là tâm địa tốt, không hiểu chuyện, mới đối với các ngươi khoan dung, lão gia đưa xe này tới, thiếu gia cũng chưa nhìn, các ngươi liền lái nơi nơi chạy loạn, các ngươi còn thật tưởng đây là nhà mình sao?"

Bạch Cảnh liếc Vương Học Binh một cái, ý bảo đã xảy ra chuyện gì?

Vương Học Binh lắc lắc đầu, kỳ thực hắn cũng rất vô tội, dù sao chính là Trần mụ nhìn hắn không vừa mắt, mấy ngày này tìm không ít việc.

Tào Lỗi nhướn mày, châm chọc nhìn phía ngoài cửa sổ xe: "Này bà già, thiếu gia nói không cần để ý tới, chúng ta đương nhiên nghe theo phân phó."

Vương Học Binh huých hắn một cái, ánh mắt trợn tròn, hắn ăn nói như thế nào không có kiêng nể gì vậy, dù sao Trần mụ tốt xấu gì cũng nuôi thiếu gia từ nhỏ đến lớn.

Bạch Cảnh cũng không nhìn hắn, đối với Tào Lỗi gật gật đầu, đồng ý nói: "Ân không cần để ý tới nàng, các ngươi là bảo tiêu, nàng còn chưa có tư cách quản đến trên đầu các ngươi."

"Thiếu gia, ngươi cùng Trần mụ…. có phải hay không…." Vương Học Binh do dự một chút chần chừ hỏi, tuy rằng sớm phát hiện thiếu gia bất mãn Trần mụ, nhưng biểu hiện ra ngoài rõ ràng như thế là lần đầu tiên, hắn có chút không hiểu, thiếu gia không phải nghe lời Trần mụ nhất sao, như thế nào mà nói Trần mụ cũng theo hắn 11 năm.

Bạch Cảnh trào phúng mỉm cười, khóe môi lạnh nhạt cong lên: "Nàng là người củ ai, các ngươi không biết?"

Vương Học Binh ngẩn người, miệng chữ o, nhìn bộ dáng thật hoàn toàn không biết gì cả, Tào Lỗi trong lòng hiểu rõ, khó trách thiếu gia biển đổi lớn như vậy, thì ra là thế, bất quá thiếu gia có thể nhẫn đến bây giờ còn chưa bùng phát, trong lòng hắn thực sự có vài phần bội phục.

Bạch Cảnh nhìn hai người trước mắt, trong lòng cũng hiểu được, tình cảm của Vương Học Binh được Tào Lỗi bảo hộ quá tốt, sốt ruột gì đó như thế nào sẽ cho hắn biết. Dời trước Vương Học Binh cũng là mơ mơ màng màng như vậy, chỉ làm hết chức trách của chính mình cái khác mặc kệ, kỳ thật Vương Học Binh đơn thuần bên cạnh có một Tào Lỗi tính tình như vậy cũng không tồi.

Mở cửa xe, Bạch Cảnh bước ra nửa bước, thanh âm nhắc đi nhắc lại bên trong liền biến thành kinh hô: "Thiếu gia, ngươi đã trở lại, như thế nào không gọi điện thoại báo trước, mau tới để ta kiểm tra xem…."

"Ta thực tốt, có hơi mệt, về phòng trước." Bạch Cảnh thản nhiên liếc nhìn nàng một cái, nửa năm không gặp, Trần mụ dường như không chút thay đổi, nhay cả ngữ khí nói với hắn cũng vẫn là loại thân thiết mang theo vài phần trách cứ, nghe sẽ làm lòng người sinh ra lo lắng, ngữ khí thành thục không có một tia ngăn cách, cũng không có một tia mới lạ, giống như mình thường xuyên cùng nàng liên hệ.

"Hảo, hảo, hảo, ta lập tức để người đi chuẩn bị nước nóng, mấy ngày nay ở bên ngoài, khẳng định ăn không ít khổ cực đi, ngươi sao có thể ngay cả bảo tiêu cũng không mang theo, cũng không gọi điện thoại về, ta nói nha, lúc trước không nên để hai người bọn họ đi theo ngươi, Tề Quân thật tốt, ngươi xem ngươi gầy này, cũng đen đi, ngươi nếu có việc gì ta biết ăn nói thế nào với Lâm tiểu thư."

"Ngươi nhận thức mẹ ta?" Bạch Cảnh ngẩng đầu, gắt gao nhìn nàng chằm chằm, đôi mắt đen trở nên thâm thúy, u ám, trước kia hắn thế nào không biết, Trần mụ dĩ nhiên lại nhận thức mẹ hắn.

Ánh mắt Trần mụ né tránh, cười gượng hai tiếng: "Cũng không phải, Lâm tiểu thư là một người tốt, nếu lúc trước không nhờ có nàng, cô nhi quả phụ chúng ta thật không biết sống như thế nào."

"Nói nghe một chút, ta muốn biết chuyện về mẹ." Biểu tình của Bạch Cảnh trầm như nước, trong lòng dậy sóng mãnh liệt, Trần mụ cho rằng nói đến mẹ, hắn sẽ đối xử khác với nàng sao? Trước có thể sẽ như thế, hiện tại trong lòng hắn chỉ cảm thấy giận dữ, nếu mẹ đã giúp nàng, vậy tại sao nàng lại có thể đẩy mình vào con đường chết, nàng so với Bạch Kính Thành càng không thể tha thứ!

"Lâm tiểu thư nha, là một người rất xinh đẹp, cũng rất thiện lương, lúc ấy ngươi còn chưa sinh ra, vị kia nhà ta vừa mới đi, đẻ lại cho ta và Cường tử một đồng nợ lớn, lúc đó Cường tử mới hai tuổi, sinh bệnh lại không có tiền, bác sĩ cường ngạnh muốn ta trả tiền phí mới chữa bệnh, lúc ấy ta ở trong bệnh viện ôm Cường tử khóc, sau cũng là mẹ ngươi thấy mẹ con chúng ta đáng thương, mới hỗ trợ tiền khám bệnh, sau đó còn giúp ta tìm một công việc để mẹ con ta có con đường sống, lần thứ hai nhìn thấy nàng, lúc ấy đã có ngươi, không nghĩ tới nàng còn nhớ rõ ta, còn chào hỏi, sau nghe nói nàng qua đời, ta nghĩ ngươi chỉ mới lớn như vậy phải làm như thế nào a, vừa nghe lão gia mướn người chăm sóc, ta công việc cũng bỏ vội vàng chạy tới, nhìn ngươi càng ngày càng trưởng thành, ta nghĩ Lâm tiểu thư trên trời có linh thiêng hẳn là cũng rất vui mừng đi."

Lời nói của Trần mụ thâm tình sâu sắc, cảm động lòng người, nhưng Bạch Cảnh nghe chỉ thấy chán ngấy, chỉ sợ mấy câu sau mới là trọng điểm đi, nếu như không có trọng sinh, nghe những lời nói này, Bạch Cảnh nghĩ cho dù Trần mụ phạm sai lầm, nhưng nhìn việc nàng ngay cả công việc cũng không làm chạy tới chăm sóc mình, vô luận thế nào cũng sẽ tha thứ đi, mà còn có thể sinh vài phần áy náy, chính là…

Bạch Cảnh cười lạnh, hắn hiện tại cũng không phải đại thiếu gia cô tri kiếp trước, Trần mụ chiếu cố hắn một tháng để được nhà xưởng hơn nửa năm, cái gì mà từ bỏ công việc, người hướng chỗ cao mà tiến, là chuyện thường tình, chính là giả vở tình cảm khiến cho người cảm giác ghê tởm, nguyên bản còn muốn biết một ít chuyện của mẹ, nhưng liếc mắt nhìn Trần mụ một cái bỗng nhiên không còn hứng thú, chính là trong lòng có chút ngạc nhiên: "Trước kia như thế nào không nghe thấy ngươi nói?"

Nụ cười của Trần mụ cứng đờ, Bạch Cảnh hiểu rõ cười cười: "Là ba ba ta bảo ngươi không được nói?"

"Không….. không là…, trước kia thiếu gia còn nhỏ, ta không nhớ tới việc này, chính là mấy ngày nay không thấy, phát hiện thiếu gia trưởng thành, nhớ tới Lâm tiểu thư, nàng hẳn là ở trên đó nhìn ngươi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!