Đối với chuyện này Bạch Lăng Vi có chút bất đắc dĩ cùng buồn bực, có đôi khi biết quá nhiều cũng không phải là chuyện tốt lành gì, chỉ cần một tí không chú ý, liền sẽ tự động lộ ra dấu vết. Nhất là đối với những người nhạy bén, mình càng tưởng dấu được tốt bao nhiêu thì sơ hở thật ra càng nhiều bấy nhiêu.
Làm nữ sinh duy nhất trong đội, hơn nữa còn mang theo gương mặt loli, chính bản thân cũng chẳng có lực công kích gì, lại còn cũng cấp nước nên Bạch Lăng Vi được cả đội đặt dưới mắt che chở.
Đối với hành động này của bọn họ Bạch Lăng Vi có chút cảm động, đồng thời cũng có chút không được tự nhiên, cô vốn dĩ không có thói quen bị người khác bảo vệ tốt như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là quyết định đến Tây bộ căn cứ rồi nói, chỉ mới có thời gian là hai ngày nhưng theo cô quan sát thì với thân thủ của họ cô cũng không có đủ khả năng để tiếp tục theo họ.
Trông một đội này, gồm có hai dị năng giả, mộ hệ hảo và một hệ kim, đồng thời còn tồn tại năm người biến dị giả, hai người là biến dị tốc độ, mộ người khứu giác, một người thính giác, cuối cùng là một biến dị lực lượng, tuy rằng te lệ không lớn nhưng sức chiến đấu của tông thể cũng không thấp.
Mặc kệ là trang bị súng đạn hay thân thủ của đội viên thì đều không có yếu, Bạch Lăng Vi cho rằng, nói không chừng đám người này lúc trước mạt thế đều là binh lính đặc chủng hết.
Đối với zombie bây giờ mà nói, súng ống vẫn còn có thể dùng được, chô nên mới nói lực sát thương của nhóm người này là không thể khinh thường, cho dù gặp zombie nhiều gấp hai lần bình thường thì vẫn có thể trực tiếp nghiền ép mà qua, nhìn xem Bạch Lăng Vi cũng than là rất sợ hãi đấy (-.-")
Người nhiều lực lượng lớn, chỉ cần không có quá nhiều cản trở, thì sức chiến đấu đoàn thể liền sẽ không suy giảm, cũng khó trách sau khi mạt thế bắt đầu người bình thường đều phải tổ đội lại với nhau, bởi vì làm như vậy sẽ tương đối an toàn hơn một tí.
Những con zombie hiện tại đại đa số là linh cấp, chỉ cần không đi đến chỗ mà dân cư hay tập trung đông đúc trước tận thế là được thì cũng sẽ không gặp phải tình trạng zombie quần công với quy mô lớn, cho nên, Bạch Lăng Vi cảm thấy rất an toàn khi ở trong cái đội ngũ này .
"Đội trưởng, chỉ còn một ngày đường nữa thì chúng ta sẽ tới được căn cứ phía Tây, thật là không dễ dàng a!" Buổi tối tìm cái thông nhỏ nào đó dường chân, sau đó Hồng Hạo nhìn bản đò rồi cảm thán nói.
Thôn này từ lâu đã không còn người ở, +chỉ có linh tinh vài cái zombie, rất nhanh liền bị đám người này sử lý sạch sẽ, xem xét chung quanh một chút là có thể an tâm dừng lại nghỉ ngơi.
Buổi tối không chỉ có rất nhiều nguy hiểm không biết tên, tầm nhìn của các chiến sĩ khi tác chiến cũng sẽ bị hạn chế rất lớn, hơn nữa người thì cũng cần phải nghỉ ngơi chớ, vì thế toàn đội cơ bản là vừa tối xuống thì sẽ không vội vã gấp rút lên đường nữa mà kiếm chỗ an toàn để nghỉ ngơi.
"Ân!" Lê Khinh Nam nhàn nhạt lên tiếng, miễn cưỡng tựa vào một bên, nhắm mắt dưỡng thần.
Người này thật giống như không có xuông cốt gì, Bạch Lăng Vi đã sớm xem thấu đam mê kì lạ của hắn rồi, có chút không có gì để nói, mặc kệ là đứng hay ngồi chỉ cần có chỗ có thể dựa thì hắn tuyệt đối sẽ dựa vào, giống như là một người không có khí lực không có tinh thần vậy, tư thế giống như bất kì lúc nào cũng có thể ngã xuống, nói cho cùng, thì chuyện này còn không phải là do hắn lười hay sao, hứ?
Nói thật, Bạch Lăng Vi đã cảm thấy, đại gia này toàn thân trên dưới hoàn toàn không hề có khí chất của một người lính, nếu không phải tất cả mọi người đều gọi hắn là đội trưởng, cô sẽ cho rằng người này cũng giống như cô, cũng là người sống sót may mắn được cứu đến.
"Hả, các ngươi không phải là người đi ra từ Tây bộ căn cứ để làm nhiệm vụ hay sao?" Bạch Lăng vi kì quái hỏi , cô từ đầu đến cuối đều cho rằng như vậy .
"Không phải rồi, ai lại chạy xa như vậy để làm nhiệm vụ cơ chứ? Hiện tại mạt thế mới bắt đầu, còn chưa có ai đi xa như vậy đi!" Có người buồn cười nói, ngược lại cũng không có ai nghĩ rằng ý tưởng của Bạch Lăng Vi có gì kỳ lạ.
Hiện tại mọi người đều biết, các đại căn cứ đã được xây dựng cách đây ước chừng khoảng ba năm, rất nhiều binh linhs đều ở trong căn cứ lúc mạt thế hiangs lâm, cũng khó tránh sẽ có người nghĩ như vậy.
"Chúng ta ra bên ngoài nhận nhiệm vụ, rất xa nga, sau khi mạt thế đến thì mới bắt đầu hướng đến bên này đi tới, rốt cục cũng đến rồi." Hồng Hạo đơn giản giải thích một chút, ngữ khí có vui mừng có cảm thán, ngược lại khiến cho Bạch Lăng Vi hiểu ra một ít ngọn ngườn sự việc.
"Ngạch? Chẳng lẽ Tây bộ căn cứ là căn cứ cách các ngươi gần nhất sao?" Bạch Lăng Vi thông minh không hỏi gì đến nhiệm vụ, ở địa phương nào, chỉ kỳ quái lựa chọn của những người này, từ ngàn dặm xa xôi chỉ vì đến Tây bộ căn cứ, ít nhất cũng phải có một cái lý do chứ!
"Là xa nhất, bất quá, thủ trưởng của chúng ta ở bên cạnh, vẫn là về đơn vị thì tốt hơn." Hồng Hạo nhìn nhìn Lê Khinh Nam, thấy hắn không có ý kiến gì, liền nói như vậy.
"Ai?" Bạch Lăng Vi nghi hoặc nhìn thoáng qua Lê Khinh Nam đang chợp mắt một bên, người này không phải là thủ trưởng của bọn họ? Hay là nói còn có chức vụ khác cao hơn ?
"Ta là vừa mới gặp mà thôi, chỉ là đội trưởng tạm thời của bọn họ, cái này không tính, đến căn cứ ta liền sẽ không còn là đội trưởng của bọn họ nữa ." Lê Khinh Nam chậm rãi nói, cái cảm giác không nhanh không chậm kia, nếu mà đang tronbg tình trạng khẩn cấp thì người nghe không hộc máu mới lạ.
"Nga!" Bạch Lăng Vi cái hiểu cái không, cảm giác như những sự tình của quân đội rất là phức tạp, nhìn bọn họ phối hợp ăn ý như vậy, cô còn tửng đây là một cái đội lâu năm sát cách bên nhau đó, tưởng nửa ngày thế nhưng bây giờ mới biết được, Lê Khinh Nam không phải là đội tưởng của họ.
Bất quá, bọn họ tốt xấu gì cũng đã trải qua một hồi hoạn nạn sát cánh, hữu nghị trong cách mạng là phải chiến đấu mà ra. Hơn nữa, có thể làm cho một đám bộ đội có năng lực tác chiến cao nghe lời hắn, Bạch Lăng Vi không cho rằng đó chỉ là dựa vào năng lực dị năng cường đại của Lê Khinh Nam. nhất định trong đó còn có những yếu tố khác.
Có người gác đêm, đêm nay có vẻ thật yên bình, Bạch Lăng Vi tất nhiên là không thể vào không gian được, vì thế nên cô liền dựa vào một bên chuẩn bị đi ngủ sớm, nhưng thật ra cô đây là lến tu luyện dị năng. Trước khi nhắm mắt cô nhìn nhìn chung quanh những người canh gác một chút, tự đáy lòng cả thán, cùng một đám binh ca ca ở chung thiệt là có cảm giác an toàn a~~
Chính vì nghĩ như vậy, Bạch Lăng Vi một bên tu luyện theo bản năng, một bên thì suy nghĩ dần trở nên mơ màng, nhưng vừa mới ngồi nghĩ được một lát, thì bị cái âm thanh cảnh báo bén nhọn của hệ thống làm cho giất mình tí nữa thì tinh thần phân liệt: "Đinh, Cảnh báo, cảnh báo., ký chủ hiện tại đã bị số lượng lớn zombie bao quanh, xn cẩn thận bảo mệnh..."
Bởi vì âm thanh của đại thần hệ thống là trực tiếp vang lên ngay trong óc của Bạch Lăng VI, đột ngột nhảy ra nên làm cho cô bị chấn động có chút choáng váng, còn có chưa kịp tiêu hóa nội dung bên trong lời nhắc nhở đã cảm thấy rất đau đầu rồi: "Tê~~"
"Choáng, hệ thống đại thần, ngươi không thể xuất hiện một cách ôn nhu hơn một chút sai? Thiếu chút nữa là bị ngươi hù cho ngu dại luôn rồi." Bạch Lăng Vi oán thầm trong nội tâm với hệ thống, vỗ vỗ lồng ngực còn đang đập thình thịch.
"Choáng cái lông chớ choáng, zombie đều rất nhanh đã đem bọn ngươi vây lại, còn ở đó mà choáng với không choáng? Ngươi có muốn giữ cái mạng nhỏ hay không hả?" Đại thần hệ thống rốt cuộc cũng nổi điên, nguyên bản âm thanh thanh lãnh đến đau trứng cũng xuất hiện nhiều thêm một tia tình cảm, tuy rằng đó chỉ là điệu bộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, biểu hiện sự tức giận.
Đầu não thanh tĩnh lên một chút, Bạch Lăng Vi rốt cục cũng phản ứng kịp tiêu hoán thông tin mình nghe được, tóc gáy thay nhau dựng đứng, cô trực tiếp nhảy dựng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!