Quyết định chủ ý xong, Bạch Lăng Vi liền chọn mấy cái đồ chơi vũ khí nóng và vài cái súng ống đã dùng qua các loại cùng với đạn nguyên bộ từ không gian ra bỏ vào trong ngăn chứa của hệ thống, để cho dễ dàng sử dụng.
Đồ trong kho hàng không gian nhiều lắm, cô sơh đến lúc cần súng lấy lộn bánh mì thì bi đát lắm, dù sao thì cô làm sao mà nhớ hết vị trí cho nổi.
Hơn nữa hiện giờ ngăn chứa của hệ thống cũng chỉ để đựng tinh hạch mà thôi, loại không có thuộc tính thì bỏ chung vào một ngăn, loại có thuộc tính thì phân loại ra, tổng cộng chỉ dùng có hơng mười ngăn, hơn nữa bên trong còn bỏ thêm vài thứ thường dùng hoặc thực dụng gì đó, cũng tiện lợi hơn so với kho hàng chất đầy đồ.
Tuy rằng khi sửa sang lại thì kho hàng cũng có thể phân loại, cái nào cùng loại sẽ đặt cùng nhau, nhưng đồ đạt bỏ trong đó quá nhiều, còn có rất nhiều thứ không thường dùng, bây giờ mà bắt cô đi xem xét phân loại cô nghĩ hơi khó à.
Đoạn đường này không tính là quá dài thế nhưng lại hao tổn của Bạch Lăng Vi thời gian là một tuần lễ càng về sau, việc thu thập vật tư càng khó khăn hơn, mỗi khi cô đến được một chỗ có dân cư sinh sống thì vật tư ở đó đều bị dọn sạch sẽ, hơn nữa còn có thể gặp phải người sống sót đang đi làm nhiệm vụ, Bạch Lăng Vi bèn khôi phục tốc độ, dic nhiên cô vẫn tìm cách tránh gặp mặt người khác như trước.
Ddầu năm nay, lòng người không dễ tin a, mạt thế mới xảy ra có bao lâu đâu, chỉ mới có khoảng hai mươi ngày, nhưng bây giờ rất nhiều những mặt trái tàn khốc của mạt thế đã dần lộ ra, Bạch Lăng Vi cũng đã tình cờ chứng kiến qua rất nhiều vụ người lừa người nhưng chẳng qua cô lười phải nhúng tay mà thôi.
Đối với cô người xa lạ không đáng tin, cô đối vơi người khác cũng tàn nhẫn không kém, hiện tại, sự tin tưởng giữa người với người, so với trước kia còn khó đạt được hơn gấp mười lần. Lười phải xử lý các mối quan hệ rắt rối này, Bạch Lăng Vi dứt khoát đi đường vòng, dù sao cô cũng không có dự định tiến vào các căn cứ nhỏ.
Về phần việc gia nhập đội ngũ, Bạch Lăng Vi tạm thời còn chưa suy xét, các bí mật cần bảo vệ của cô có nhiều lắm, thế nên cô không an tâm khi để người khác đi bên cạnh mình. May mà suốt đoạn đường có tiểu Thiên làm bạn, cô cũng không cảm thấy quá tĩnh mịch khổ sở, dù sao lúc chơi game kiếp trước cô cũng chỉ chơi một mình, ở nhà thì cũng là trạch nữ cứ như vậy là ổn rồi.
Lại một ngày nữa qua đi, Bạch Lăng Vi lái xe ra khỏi không gian từ sáng sớm, lái xe đi được không bao lâu, cô liền đi ngang qua một cái thị trấn, đang chuẩn bị đi vào xem xét thì lại bắt gặp một đội người từ bên trong đi ra.
Cô có dự định đi vào thị trấn, cũng không nghĩ tới sẽ gặp phải người khác, nên cũng không có chú ý đến bản đồ, nên trong nháy mắt, song phương vừa vặn chạm mặt.
Bởi vì đằng sau của đoàn người còn bị zombie đuổi theo, nên cũng không có chú ý đến Bạch Lăng Vi, mà cho dù có thấy được thì cũng cho là một con zombie lạc đàn, hơn nữa còn tính trực tiếp đụng cô để đi qua đó!
Về phần giả thuyết có một người tự mình sống sót trong mạt thế, thì đoàn người này không nghĩ tới cũng không cho rằng có trường hợp như vậy, huống chi đây còn là một bé loli lại ở một mình ở bên ngoài.
Nhìn thấy hai chiếc xe lao nhanh đến chỗ mình, Bạch Lăng Vi ngẩn ra, sau đó theo phản xạ có điều kiện nhảy tránh qua bên đường, dù thành công nhưng cũng là rất chật vật khi phải tránh một chiếc xe lao tới nhanh như vậy, trong longd nhịn không được thầm mắng, quả nhiên là thời mạt thế, chỉ mỗi việc lái xe cũng có thể hoành hành ngang ngược, nếu cô không được rèn luyện trở nên nhanh nhẹn thì có lẽ cô đã bị đụng bay đi ?
Không nói tới người đang oán thầm là Bạch Lăng Vi, ngay cả tài xế cùng phó lái trong xe cũng hết hồn, có một chút ngay ngốc nói "Ta dựa vào, con zombie này đã tiến hóa lên nhất giai sao? Đều thành tinh rồi, còn biết trốn xe cơ à?
"Kíttttttt!" Lớp xe ma sát trên đường phát ra âm thanh ta lớn nghe thật chói tai cực kì khó nghe, hơn nữa mém tí còn hại chiếc xe phía sau phanh không kịp tông vào, may mắn lái xe ở phía sau phản ứng nhanh thắng lại kịp thời.
"Dựa vào, zombie cái gì mà zombie, rõ ràng đó là người sống đấy, biết không hả?" Tài xế nghĩ lại mà có chút sợ, vội vàng dùng bộ đàm báo cáo lại cho xe sau.
Bạch Lăng Vi cảm thấy có chút kinh dị nhìn về phía hai chiếc xe mạo hiểm ở đằng xa xa đang dừng lại, tiếp theo, một chiếc xe trực tiếp lùi lại chạy thẳng đến trước mặt cô.
Mới vừa oán thầm lái xe không biết nhìn đường xong, Bchj Lăng Vi theo bản năng có chút đề phòng, ai biết bên trong là những người nào?
"Tiểu muội muội, nhanh lên, lên xe."
Bạch Lăng Vi lúc này mới thấy rõ ràng, mặt sau của xe tải có hàng loạt giá đặt súng, mỗi một bên đều có người canh giữ và đề phòng quan sát phía sau, bây giờ một trong những người đó đưa tay ra hướng cô quơ quơ không ngừng, hình như muốn kéo cô lên xe thì phải.
Nghe được cái xưng hô cực kì tàn ác kia, Bạch Lăng Vi cực kỳ, thật muốn hỏi lại hắn một câu, ngươi mới là tiểu muội muội cả nhà ngươi mới là tiểu muội muội... Nhưng vừa nghĩ đến chuyện người ta gọi vậy cũng không sai, cô cảm thấy có chút nản lòng, đối với lời mời cùng đi bất thình lình này, cô có chút chần chờ không biết làm sao.
Đang lúc cô suy xét xem chính mình nên làm thế nào thì ở con đường phía sau chạy đến ba đội zombie lớn, tuy rằng đều là linh giai, động tác có chút chậm chạp, nhưng số lượng rất rậm rạp làm cho người nhìn có cảm giác tê dại da đầu.
Người trên xe tải tinh thần toàn bộ đều ở trạng thái đề phòng, như lâm đại địch, cầm súng máy thẳng tắp tất cả đều nhắm vào ngay đầu của zombie chờ chúng đến tầm ngắm, nhưng không có nổ súng, một là do không có được mệnh lệnh, hai là bây giờ đạn dược rất quý giá a, có thể không lãng phí thì nhất quyết phải tiết kiệm.
Qủa nhiên người kia lại vội vàng vẫy vẫy tay với cô: "Đừng ngẫn người nữa, tiểu muội muội nhanh lên, zombie đến rồi... "
Đối mặt với đám zombie như đàn sói đang lao đến Bạch Lăng Vi cảm thấy rất có lực uy hiếp, mồ hôi lạnh thi nhau chảy ra, cô cũng không thể hàm hồ cứng đối cứng, đành lặng lẽ đem giày trượt ở trên tay thu vào trong không gian, tiến vài bước lại gần bên cạnh xe, nắm lấy cái tay kia nhảy lên.
Gần như là ngay lúc đó, xe khởi động, phóng ra ngoài với tốc độ cực nhanh, lập tức liền đem đàn zombie bỏ lại ở tuốt phía xa, mọi người lúc này mới thở phào một hơi nhẹ nhỏm.
Nhưng Bạch Lăng Vi lại trở nên ảo não, cô thế nhưng làm sao lại ma xui quỷ khiến nhảy lên xe cơ chứ? , một đàn zombie tuy rằng rất khủng bố, nhưng cô cũng không phải là không có cách thoát thân, chẳng lẽ là do đối phương cố ý lui về đưa tay muốn giúp đỡ mình sao?
Gõ gõ đầu, Bạch Lăng Vi cảm giác chắc có lẽ sáng nay cô xuất phát có vẻ hơi sớm nên đầu óc còn chưa có thanh tỉnh đi, hết thảy mọi chuyện đều xảy ra quá nhanh nên cô cũng chưa kịp tự suy xét gì nhiều ...
"Yêu——" nguy hiểm đã được giải trừ, có người huýt sáo mang theo rất nhiều khen ngợi nói: "Tiểu muội muội thật là không thể tưởng được thân thủ của ngươi rất nhẹ nhàng nha! "
Xem bộ dạng lúc nãy lên xe của cô, mặc dù có người khác giúp đỡ một tay nhưng cũng không phải là chuyện một người bình thường có thể làm được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!