Chương 16: Chap 16

Ngồi nhìn nửa ngày, nhìn thấy hai đội này không có khả năng đánh nhau, Bạch Lăng Vi cũng không còn hứng thú để xem nữa, cô vốn muốn đứng xem thử dị năng của người khác đến cùng có khác dị năng của cô cái gì không, dù sao thì xem tiểu thuyết là một chuyện thực tế lại là một chuyện khác.

Zombie xung quanh đều bị hai đội giết sạch sẽ, Bạch Lăng Vi liếc nhìn bản đồ của hệ thống một cái thì thấy được nơi kho hàng ở phía sau cũng không còn một con zombie nào cả, vì thế tâm tư thu thập vật tư của cô lại rục rịch nổi lên.

Ngẫm lại một cái liền hiểu, mạt thế giáng lâm là lúc mười hai giờ đêm, giờ đó kho hàng làm gì còn ai, mà có bảo vệ thì chắc chắn giờ đó cũng đang ngủ trong phòng bảo vệ rồi còn đâu, có lẽ bây giờ vẫn còn bị nhts trong đó không chừng?

Bạch Lăng Vi lặng lẽ chạy vòng ra sau, đang đi liền nghe thấy tiến bang bang từ vách tường của phòng bảo vệ, đoán chừng là do bạn nhỏ zombie bảo vệ nào đó đã ngửi thấy mùi vị người sống của cô, nhưng không ra được nên đi cào vách tường.

Chạy nhanh như chớp hướng đến kho hàng, chạy được một khoảng xa thì động tĩnh trong phòng bảo vệ hồi nãy mới yên tĩnh lại, Bạch Lăng Vi lúc nãy bị kinh sợ bây giờ mới có thể thở phào lau mồ hôi, như vậy cũng phải, sở dĩ cô cũng không sợ con zombie này mà là sợ đánh động đến hai đội nhân mã ở ngoài kia, nếu nổi lên xung đột vậy thì phiền phức rồi.

Sau khi hạnh phúc đem kho hàng thu vét sạch sẽ, Bạch Lăng Vi còn đi vào bên trong lên tầng một, đem toàn bộ vàng bạc trang sức đều lấy hết, sau đó vỗ vỗ tiểu thiên trong lòng ném cho nó một khối ngọc coi như là đồ ăn vặt, mỗ sói nhỏ nào đó mừng rỡ vẫy đôi rối rít.

Sở dĩ cô cố hết sức thu gom vật tư như vậy là vì cô biết rõ, càng đi về sau càng không còn gì cho cô vơ vét nữa, tuy rằng cô còn có thể sản xuất trong không gian nhưng biết đâu bất ngờ? Không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn, có một ít con bài bí mật thì cũng an tâm hơn một chút, tất nhiên cô cũng không phải đứa ngốc mà có thể dễ dàng lật bài ra ngoài.

Mặc khác những thứ thức ăn thực tế gì đó Bạch Lăng Vi cũng không đụng vào, tốt xấu gì cũng phải chừa một ít cho hai đội nhân mã ngoài kia chứ, nhưng nói đi cũng phải nói lại tuy bên trong hai đội đều có dị năng giả không gian nhưng chắc chắn không thể lấy hết cái siêu thị này mang đi vậy cô lấy một ít vàng bạc cũng có so đâu nhỉ.

Đại siêu thị là một loại hình rất tốt, số lượng thu hoạch này còn nhiều hơn so với một đêm làm việc chăm chỉ của cô hôm qua, Bạch Lăng Vi cẩn thận thăm dò nhìn nhìn phí dưới, cô phát hiện hai đội nhân mã kia vẫn còn đứng đó dằn co nha, cái tinh thần kiên cường này thật không phải là người bình thường có thể có được a! Chẳng lẽ đầu năm nay, liền cần điều hòa? Cho nên khóe miệng đều luyện đến lợi hại?

Bạch Lăng Vi chuẩn bị thần không biết quỷ không hay một đường theo đường cũ quay về, nhưng vừa tới cửa liền bị người khác đụng phải, người nọ kinh hoảng hét lên một tiếng, cũng không biết đụng phải cái gì nhưng lại phát ra âm thanh đồ nặng rơi xuống nghe rất chói tai.

Mà dưới chân Bạch Lăng Vi còn đang mang giày trượt patin, bị người khác đụng phải trượt ra ngoài một khoảng mới dừng lại được.

Cô không có khả năng từng giây từng phút đều nhìn bản đồ, tinh thần lực cũng không phải lúc nào cũng phóng ra ngoài mệt chết cô sao, tầng này chủ yếu cũng chỉ là châu báu và trang sức, không nghĩ tới thế nhưng còn có người sống, đã vậy mới không cẩn thận có một chút mà đã bị người khác đụng phải.

Âm thầm phỉ nhổ vận may của chính mình xong, Bạch Lăng Vi cẩn thận ngẩng đầu nhìn lại , hình như đối phương bị va chạm rất mạnh, bây giờ vẫn còn ngã ngồi tại cửa, lấy tay ôm đầu, liếc mắt nhìn kĩ, người này hình như không phải là người của hai đội nhân mã dưới kia.

"Ngươi..." Bạch Lăng Vi nhỏ giọng nói, theo thói quen cũng cố gắng hạ thấp âm thanh xuống.

"Cáo phi..." Thế mà người này còn không hề tự giác, rống một tiếng rung trời, nhìn dáng vẻ này chắc cũng khồng đau đớn gì.

Thấy thế, Bạch Lăng Vi thật muốn đem thằng ngu này đạp bay thành sao, cứ cho đây là tầng sau đi, nhưng cũng bởi vì mạt thế bùng nỗ là lúc nửa đêm nên trên này không có người hoặc zombie, vì thế động tĩnh không nhỏ mới nãy chắc chắn làm cho hai đội nhân mã bên dưới chú ý đến, người ta còn có người là biến dị giả thính lực nữa đó không nghe mới lạ.

Qủa nhiên, hai đội nhân mã đang gằng co dưới lầu lập tức yên tĩnh lại, toàn bộ ngẩng đàu nhìn lên trên này, sau đó đưa mắt nhìn nhau, ăn ý không cần nói lời nào đều tự nhau tiến vào siêu thị, bắt đầu công cuộc thu vé đồ đạt. Đại đa số mọi thứ đều còn nguyên, mạnh ai cứ lấy, siêu thị cũng chưa bị cướp sạch, mọi thứ đều thật không thiếu.

Cho đến lúc này thì hai đội cũng hiểu rõ đối phương cũng có dị năng giả hệ không gian giống như mình, cho nên động tác hai bên càng thêm nhanh chóng.

Cửa hàng bán thực phầm là tại lầu một tinh thần lực của Bạch Lăng Vi không thể nào bao phủ xa như vậy, chỉ có thể nhìn vào bản đồ của hệ thống để suy đoán một ý động tác của hai đội, nhìn tấy có bốn người phân thành hai tổ đang đi lên đây, cô chỉ thể liếc nhìn khinh bỉ nam nhân đã đụng phải cô, sau đó đạp lên giày trượt lướt qua người người nọ đi ra ngoài hướng về phía đường đi của công nhân viên.

Bây giờ thang máy cũng là vô dụng, đi đường của công nhân viện vừa lúc có thể tránh thoát đụng chạm với máy người đang đi lên kia. Còn về phần nam nhân đụng phải cô kia, đã bị cô phân vào loài người não tàn, nếu ở đây có zombie, nhiều một chút thì khẳng định hắn ta chết không có chỗ chôn.

Mạt thế đã xảy ra mấy ngày rồi, mà chuyện giảm thấp âm thanh cũng không hiểu được, chết là đáng.

Nam nhân kia, theo phản xạ có điều kiện cũng bỏ chạy theo Bạch Lăng Vi, nhìn thấy nàng mang giày trượt patin đi xuống cầu thang mà nhưng đi bộ, động tác lưu loát, sinh động như mây bay nước chảy, thân thủ nhanh nhẹ khến cho nam nhân có chút há hốc mồm.

Kiếp trước mặc dù Bạch Lăng Vi chỉ ở nhà làm bà chủ cho thuê nhà, nhưng thần kinh vận động từ xưa đến giờ vẫn rất tốt, sau khi xuyên qua thiên phú vận động cũng không kém, chỉ là thân chủ lúc trước tự mình yếu đuối mà thôi, sau khi có hệ thống thì thuộc tính nhanh nhẹn cũng không thấp, chuyện khó khăn nho nhỏ này thì cô vẫn có thể làm được rất tôtd.

Không để ý đến tên ngu ngốc đang kêu "Chờ chờ" ở phía sau, Bạch Lăng Vi thật sự rất nôn nóng muốn đem người này ném đi chỗ khác, tại cái thế giới zombie có ở khắp nơi như thế này, mà lớn tiếng kêu gọi như thế này, muốn chết thì không nói tự mình chết đi, nhưng cũng đừng làm hại đến người khác.

Tiến lên một cái, trực tiếp dùng phương pháp ròng rọc lấy lực trên mặt đất Bạch Lăng Vi liền quyết đáo nhảy lên một bức tường cao ước chừng khoảng năm mươi mét, chiều rộng đủ cho một người có thể đứng, hai bên tường đều là nhà ở, bình thường cũng sẽ không có ai chú ý đến cái góc này.

Đang muốn nhảy xuống, liền nghe được tiếng hô cứu mạng ở đằng sau, Bạch Lăng Vi nhìn lại thì thấy cái tên nam nhân không biết tên kia mặt mày hoảng sợ đang cố gắng chạy đến chỗ của cô, tư thế kia nhìn như đang chạy bạc mạng.

Có lẽ hắn thấy được cô đang ở trên tường vây có thể rời đi bất cứ lúc nào, nên trong ánh mắt hắn còn mang theo một tia cầu khẩn cùng kinh hoảng.

Hắn thế nhưng đem của phòng bảo vệ mở ra để con zombie do người bảo vệ biến thành kia chạy ra ngoài? Bạch Lăng Vi có chút kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là cảm giác người này có điều gì đó rất kì lạ, cứ coi như là không tính kho hàng đi, nhưng phong bảo vệ có zombie là chuyện rõ ràng, hắn rốt cuộc là muốn làm cái gì?

Hơn nữa, zombie bây giờ vẫn là linh cấp, căn bản là còn chưa có tiến hóa, động tác cứng nhắc, tốc độ còn rất chậm, trí tuệ cũng không có bao nhiêu, hắn lại là một đại nam nhân chẳng lẽ ngay cả một con zombie cũng trị không được mà đi cầu xin một cô gái chân yếu tay mềm như cô? Được rồi cô thừa nhận cô không có chân yếu tay mềm, nhưng hắn đâu có biết đúng không?

Tròng mắt Bạch Lăng Vi xẹt qua một tia sáng, căn bản là cô không có ý tứ cứu người, chỉ cười khinh miệt một cái, sau đó không chút do dự nhảy xuống khỏi bức tường, cô mới không thèm đi quan tâm sự sợ hãi cũng như sống chết của người này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!