Chương 14: Chap 14

Người chủ quán kia chắn hẳn là một người cự kỳ

yêu phỉ thúy, vừa nghe Trương Vân nói như vậy liền có vẻ rất tức giận: Đây là là khối phỉ thúy thuộc hàng đế vương, một trong những phỉ thúy cấp cao nhất."

"Vậy thì thế nào?" Trương Vân vẻ mặt lạnh lùng: "Hiện tại vật như nó còn có ích lợi gì, không mấy ngươi cứ tiếp giữ nó đi." Lời này tuy đơn giàn nhưng làm cho lòng người sợ hãi, quả nhiên khí thế rất sắc bén a!

Chủ quán kia có vẻ đang nhẫn nhịn, lúc sau hình như là đột nhiên nhớ tới hiện thực bây giờ, lập tức vẻ mặt trở nên suy sút phất phất tay, nhìn Bạch Lăng Vi nói: "Nếu ngươi muốn vậy thì tùy tiện cho một cái giá đi, chỉ cần là thực vật liền được."

Bạch Lăng Vi quay đầu nhìn nhìn túi du lịch cở lớn của mình, hình như nàng lấy từ bên trong ra được hai mươi cân lương thực thì cũng quá dọa người đi: "Vậy ta cho ngươi mười lăm cân lương thực được không? Ngươi có thể cùng ta đi lấy."

Tuy rằng nàng cũng không thiếu chút lương thực đó, nhưng nàng nhận nhân tình cùng ý tốt của Trương Vân cho nên nàng trả giá xuống hơi thấp một chút.

Ở thời đầu của mạt thế dị năng giả hệ không gian trữ vật thường không giám để lộ ra ngoài cho người ta biết, vì sợ làm cho người khác để ý, không khéo mọi người cứ nghĩ rằng bên trong không gian của bọn họ có không ít đồ thì chết! Chờ thêm một ít thời gian nữa, không gian trữ vật cường đại đầy năng lượng của nữ chủ xuất thế thì dần dần những dị năng giả không gian mới dám thả lỏng, vì so với nữ chủ thì không gian của họ nhỏ đến đáng thương.

Trương Vân cũng thực hoài nghi nhưng cũng không nói gì, Bạch Lăng Vi nếu đồng ý mua thì hẳn là phải có lý do của nàng, đừng nhìn bề ngoài nàng giống loli, tuổi cũng nhỏ mà lầm, hắn chắc chắn không đồng ý cho rằng nàng là cô bé cái gì cũng không hiểu.

"Được xi chờ một chú." Người chủ quán kia bắt đầu thu xếp đồ của mình một chút, nhìn qua  có vẻ có chút khẩn trương, cũng phải hiện nay mà hắn có thể làm một cuộc giao dịch như vậy thật không dễ dàng.

Mà trong căn cứ đối với việc đánh nhau trừng phạt rất nghiêm khắc, hắn cũng không sợ sẽ bị đặt bẫy, chỉ cần không ra khỏi phạm vị căn cứ thì thật sự rất an toàn. Hiển nhiên Bạch Lăng Vi là người đã xem qua tiểu thuyết, nàng hiểu rất rõ điều này nên mới yên tâm nói ra đề nghị như vậy.

Sau khi giao dịch xong, Bạch Lăng Vi đem phỉ thúy đế vương thu vào không gian, đây là nàng chuẩn bị cho việc luyện khí ở tương lai. Nghỉ lại ở căn cứ số một một đêm cũng coi như là có thu hoạch.

"Đi dạo thêm một chút nữa đi, ngày mai là ngươi xuất phát rồi, mua nhiều một chút đồ cần thiết mới tốt." Trương Vân đề nghị.

Đang muốn gật đầu đồng ý thì Bạch Lăng Vi nhìn thấy hai bóng người quen, liền vội vàng lôi kéo Trương Vân đi: "Thôi không cần đâu, những thứ cần thiết gì đó ta chuẩn bị không thiếu, Thanh tỷ lúc nãy nói mệt nên nghỉ ở nhà chúng ta cũng nên về nhà thôi, coi tỷ ấy như thế nào đi!"

Thật không nghĩ tới, ở cái căn cứ lớn như vậy mà vừa mới ra cửa nàng liền gặp phải người mà nàng không muốn gặp nhất, tốt nhất là nên trở về nhà để trách gặp mặt dẫn đến xấu hổ.

Kỳ thật Bạch Lăng Vi cũng đoán được chuyện ngày đó nàng dùng kế kim thiền thoát xác là không thể lừa Bạch Thần cùng Lam Nghị bao lâu, có lẽ lúc đó hai người thật sự bị lừa nhưng với tài trí của họ chắc chắn sau khi bình tĩnh lại sẽ nhận ra sơ hở, tự nhiên cũng suy ra được nàng có thể còn chưa chết.

Hơn nữa trước đó Bạch Lăng Vi có lưu lại cho họ một phong thư, nếu bọn họ phát hiện ra được quỷ kế của nàng, thì xem như lá thư ấy là thư từ biệt đi! Mặc dù cách rời đi có vẻ hơn kịch liệt đẫm máu, bất quá đó cũng coi như là cảnh báo hai người một chút, sau này muốn sống sót được bên ngoài thì vẫn phải cẩn thận một chút, thấy chưa đó coi như là lễ cáo biệt của người em gái là nàng đi, nàng quả thậy là người tốt nha!

Có một số việc, phải tự mình trải nghiệm qua thì mới có thể lĩnh ngộ được, nhưng đến cùng thì vẫn phải nói, nàng không chịu nỗi sự coi trọng của Bạch Thần cùng Lam nghị!

Phảng phất như cảm nhận thấy điều gì đó, Lam Nghị quay đầu lại nhìn nhìn, mày có chút nhíu lại. ( ta nói chớ anh nam phụ này cũng được nhưng phải nói là anh rất tốt nhưng em rất tiếc)

1

"Làm sao vậy?" Bạch Thần không hiều hỏi.

"Hả?" Lam Nghị có chút đăm chiêu: "Bach Thần này, ngươi nghĩ tiểu Vi thật sự có thể sống bên ngoài một mình sao, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Ngày đó sau khi lái xe tiến vào khu bảo hộ xong, sau khi bình tĩnh lại, hai người bọn họ liền nhận ra việc này có vẻ không đúng, theo lý thuyết, cứ coi như Bạch Lăng Vi bị zombie vây công đi, nhưng bọ họ cũng rất nhanh ra tay công kích, thời gian chuyện đó xảy ra nhiều lắm cũng chỉ có ba giây, thời gian ngắn như vậy không lý nào một người sống lại bị zombie ăn đến chỉ còn lại một cái áo khoác bị rách được! Nhưng có nghỉ được như vậy thì bọn họ cũng không có manh mối để điều tra...

Ngay lúc bọn họ bàn bạc định quay lại chỗ đó xem xét lại kỹ càng một chút thì thấy một lá thư ở trên xe do Bạch Lăng Vi lưu lại, trong thư ghi, nàng không muốn trở thành trói buộc của bọn họ, nàng muốn thử sống cuộc sống một mình tự do tự tại, đống thời nàng cũng có nói rõ nàng đã thức tỉnh dị năng hệ thủy, nàng muốn bọn họ khống cần lo lắng cho nàng.

Đương nhiên, nói lời không cần lo lắng cho nàng như vậy là do Bạch Lăng Vi có cảm giác rằng hai người chắc chắn sẽ không có cái loại cảm xúc này, quan hệ hai bên cũng không tốt lắm, chỉ có thể nói dễ nghe là hơi khách khí mà thôi.

Còn về phần sau này có khả năng gặp lại hay không! Bạch Lăng Vi nghĩ, sau khi mạt thế đến, rất nhiều người đều ở bên ngoài kiếm sống, nàng cũng không có ở cố định mãi một chỗ, có không gian làm hậu thuẫn nên nàng cũng không cố kị mà muốn trở thành một nhà lữ hành, tùy tâm sở dục, có thể thích ứng tốt trong mọi hoàn cảnh, cho nên a, có thể sẽ chẳng gặp lại đâu.

Trầm mặc một chút, Bạch Thần quay đầu nhìn thoáng qua Lam Nghị: " Tùy nàng đi, ngươi cũng nhìn thấy lá thư kia rồi đấy, dù sao đi nữa chúng ta cũng không biết được nàng ở đâu đi?"

Em gái của chính mình từ bao giờ đã bất đầu thay đổi vậy? Làm cho ngay cả hắn cũng trở nên không còn chán ghét nàng nữa, nhưng hình như bây giờ mới phát hiện ra có hơi trễ.

"Bạch Thần, xem ra ngày đó ngươi nói chuyện với ta kêu ta không cần để ý đến hôn ước giữa ta với nàng, nàng hình như nghe được đi!" Lam Nghị xuất hiện một tia u buồn, hắn cảm thấy được tâm tình của mình có điểm biến hóa vi diệu.

"... Chắc là như vậy, nhưng không lẽ, ngươi đối với nàng..." Bạch Thần có chút ngoài ý muốn, đống thời cũng có cảm giác ngưng trọng.

"Ta cũng không biết nữa, chỉ là có chút lo lắng cho nàng bên ngoài có sống tốt hay không, dị năng thuộc hệ thủy hình như không có bao nhiêu lực công kích." Lam Nghị thần sắc cứng đờ, có điểm chột dạ cố ý dời đi đề tài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!