Hiện giờ, Hoài Lân canh chừng bên cạnh anh, thả hồn nghĩ lan man một hồi, chợt phát hiện trên vai Lục Tinh Triệu dính một mảnh giấy.
Nhìn kỹ thì là phiếu giao hàng, chắc là lúc khiêng anh ra thì vô tình dính phải.
Hoài Lân cười hí hửng gỡ nó xuống, ở mục "Người nhận hàng" thì vui vẻ ký một chữ thật to, rồi dán lên lưng áo khoác của Lục Tinh Triệu.
"Anh lại rơi vào địa bàn của em rồi đó, lần này em đã ký nhận rồi đấy nhé. Nếu anh không đồng ý thì lên tiếng đi." Cậu còn lịch sự báo một tiếng.
— Ừ, là nói với Lục Tinh Triệu đang hôn mê bất tỉnh.
Lục Tinh Triệu rõ ràng là không "lên tiếng".
Thế là Hoài Lân đàng hoàng, hợp tình hợp lý, vô cùng thuyết phục mà "ký nhận" anh luôn.
Khi sắp xếp lại cho thương binh này ổn thỏa, trời cũng đã sáng bừng.
Hoài Lân nghe thấy gần đó có tiếng động của tang thi (zombie), có thể là hàng xóm sau khi biến thành tang thi thì bắt đầu lang thang, cũng có thể là bị mùi máu tanh của Lục Tinh Triệu dụ tới.
Để kéo dài thời gian bị phát hiện, Hoài Lân đã đóng hết tất cả cửa sổ, dán kín kính bằng báo dày; đồng thời tranh thủ từng giây từng phút để chuyển đồ lên xe.
Cậu mới mười bảy tuổi, vẫn chưa có bằng lái, chiếc xe này là đã mua sẵn từ trước, còn phải chờ Lục Tinh Triệu tỉnh lại mới có thể khởi động.
Lục Tinh Triệu sẽ tỉnh lúc nào?
Khoảng chín giờ, lần này Hoài Lân đã biết trước rồi.
Thời gian trôi đến 9:03 sáng ngày 24.
Lục Tinh Triệu lờ mờ tỉnh lại, cơ thể nặng trĩu đến mức không nhúc nhích nổi một ngón tay. Nhưng trong lòng anh biết, mình đã được người cứu, và một khi đã tỉnh thì nghĩa là vẫn còn có thể sống.
Đôi mắt anh cố mở một khe nhỏ, qua hàng mi có thể mơ hồ thấy một người đang đi lại.
Là Hoài Lân đang chuyển đồ lên xe.
Do thể lực yếu nên mỗi lần chỉ có thể mang một ít, chạy tới chạy lui bận rộn chẳng khác gì một chú chuột hamster đang chuyển nhà.
Lục Tinh Triệu người tê rần, có lẽ là do thuốc giảm đau đặc trị được tiêm liều cao, giờ đây toàn thân chỉ có mí mắt là còn cử động được, anh đành lặng lẽ dõi theo một hồi, ánh mắt hơi lờ đờ quan sát từ mặt Hoài Lân xuống đến chân…
Khoan đã, dây giày chân phải của Hoài Lân bị tuột rồi.
Trên tay cậu còn đang ôm đồ, chưa phát hiện ra, hai sợi dây gcứ đung đưa, khiến Lục Tinh Triệu nhìn mà khó chịu.
Hoài Lân bước nhanh từng bước nhỏ.
Lục Tinh Triệu: "…" Sắp dẫm trúng rồi! Cẩn thận kẻo ngã!… Phù, suýt thì giẫm phải.
Hoài Lân bước dài về phía trước.
Lục Tinh Triệu: "…" Dây giày đung đưa mạnh hơn nữa rồi…
Hoài Lân đứng lại không đi nữa.
Lục Tinh Triệu: "…" Mau phát hiện dây giày tuột rồi buộc lại đi!
Hoài Lân lại quay về chuyển đồ.
Người bị thương nặng nằm dưới đất không nhúc nhích được, đến cả mở miệng nhắc nhở mình đã tỉnh cũng cực kỳ khó khăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái dây giày "gây họa" ấy vẫn chưa được buộc lại.
Đúng là tra tấn chết người bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!