Chương 48: (Vô Đề)

Ông bố dắt anh sống trong khu đại viện quân đội, từ bé đã được cho vào trường quân sự học.

Trường đó cách một thao trường bắn súng chưa tới một cây số, mỗi ngày tan học anh đều có thể lẻn ra ngoài chơi. Nhỏ con thì có lợi, chui cái rẹt qua hàng rào sắt, chui vô bãi tập bắn nhặt vỏ đạn về nghịch.

Hoài Lâm khúc khích cười: "Anh chắc là có thiên phú chơi súng từ nhỏ ha, cho nên sau này mới thành lính bắn tỉa?"

Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười: "Không phải đâu, đừng nói hồi nhỏ, mấy năm đầu còn chưa được sờ súng nữa là. Hồi anh tám chín tuổi, còn đang nhặt vỏ đạn chơi, có lần thấy còi huấn luyện trên thao trường hay hay, liền trộm một cái vừa nhặt vừa thổi…"

Thao trường rất rộng, lính bắn tập nhiều khi ở rất xa, nghe không rõ tiếng quát của huấn luyện viên, phải dùng còi để ra lệnh bắn.

Tiểu Lục Tinh Triệu lẻn vô, nhặt nhạnh vỏ đạn xong còn tiện tay trộm một cái còi huấn luyện định thổi chơi. Pha này, gọi là tự gài bom dưới chân mình cũng không ngoa!

Nếu thật sự thổi ra một tiếng, thì tại chỗ thành tổ ong vò vẽ cũng là còn nhẹ!

May mà lúc đó, ba anh đúng lúc tới lôi về, thấy cảnh tượng đó liền vọt tới hai bước dài, tát một cái nảy lửa ngay mặt thằng nhóc.

Cái còi, cùng với hai cái răng cửa, bay lên trời theo quỹ đạo hình cung——

Sau khi giải quyết một vụ "gấu con nghịch ngu", ba anh xách cổ đứa nhỏ vô bệnh viện quân y khám thử: răng cửa mất, răng hàm lung lay, chấn động nhẹ não, còn có dấu hiệu sai lệch trong hệ thống thị giác.

——Thế giới của Lục Tinh Triệu "cong" luôn từ đó.

Lục Tinh Triệu bất đắc dĩ kể: "Mấy thứ trong đầu con người ấy, nói ra cũng khó hiểu lắm. Năm đó anh nằm viện nửa tháng, mở mắt ra nhìn cái gì cũng thấy cong vẹo, bố lo tới mức đưa đi hết năm sáu bệnh viện…"

Hoài Lâm ôm bụng cười đến nỗi thở không ra hơi: "Ha… ha ha… là vậy đó hả? Vậy là anh thay răng sữa bằng một cái tát, còn mắt thì từ đó bắt đầu nhìn… vẹo?"

"Anh cũng không rõ đó là di chứng hay là dị năng vừa mới phát," Lục Tinh Triệu nhẹ nhàng chạm lên mắt mình, khẽ thở dài, "Hồi đó vì cái tầm nhìn kỳ quái này, ba anh cuối cùng tìm được một bác sĩ tâm lý, chắc là đã thôi miên hay làm gì đó. Một hôm anh ngủ dậy, thế giới lại trở nên "thẳng" như cũ."

Hoài Lâm nghe đến đây, cuối cùng cũng hiểu vì sao Lục Tinh Triệu lại tin vào duy vật đến vậy.

Thì ra anh nghĩ mắt mình bị di chứng, là có căn cứ khoa học hẳn hoi, vẫn luôn tin thế giới này duy vật, chưa từng gặp chuyện gì "khoa học không giải thích được"…

Chuyện dị năng này á, thuyết phục Lục Tinh Triệu tin là một chuyện, nhưng muốn anh ấy thực sự tin từ tận đáy lòng thì lại là chuyện khác.

Biết đâu, vụ thôi miên năm đó cũng ảnh hưởng đến cả tiềm thức của anh.

Hoài Lâm nghĩ một hồi, cân nhắc: hay là, trước khi để anh ấy tận mắt thấy dị năng của người khác, thì mình cứ tiếp tục "hỗ trợ tinh thần" như bây giờ đã.

Ít nhất, mình nói "chỗ đó có súng", là anh ấy tin rồi…

Mà nếu như——

Nếu như Lục Tinh Triệu có thể thật sự tin tưởng Hoài Lâm 100%, thì dị năng này sẽ mạnh tới mức độ khủng khiếp. Có thể kết hợp cả kiến thức và kinh nghiệm của hai người, làm ra mấy món thần kỳ cũng không chừng!

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết của lối "tăng sức mạnh bằng niềm tin" này là:

Những gì Hoài Lâm nói đều đúng.

Nếu Hoài Lâm nói sai, thì tham chiếu lại điều 1.

Khi nào đạt tới trình độ niềm tin không nghi ngờ – nói là có – nghĩ là thành – tâm linh tương thông, thì chính là——

THIÊN! HẠ! VÔ! ĐỊCH!

Hoài Lâm còn đang nghiêm túc nghĩ tới khả năng "kết hợp dị năng theo cặp đôi", thì Lục Tinh Triệu đã lắp lại xong khẩu súng, đeo lên lưng, mỉm cười nói: "Cũng được, tiết kiệm đạn một chút, giết vài chục con thây ma vẫn ổn."

Trong đầu Hoài Lâm chợt loé lên một suy nghĩ: đúng rồi, đạn! Dị năng này chỉ tạo được súng với đạn thôi sao? Tại sao chưa từng thấy Lục Tinh

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!