Chương 46: (Vô Đề)

"Thu xếp sớm đi." Lục Tinh Triệu cuối cùng cũng mở lời, "Tránh xa khu ven biển dân cư đông đúc thì hơn. Tới nơi có quân đội đóng là sẽ ổn định hơn, anh sẽ nghĩ cách thu xếp cho mọi người thật tốt."

Hoài Lân cũng tán đồng chuyện lên đường càng sớm càng tốt. Cậu biết rằng trong tận thế, điều gì cũng có thể thay đổi. Một khi thông tin bị cắt đứt, thời gian càng kéo dài, thì những gì còn có thể xác định được... càng ít đi.

Hoài Lâm âm thầm tính toán một chút, rồi nói: "Cố gắng trời vừa sáng là đi luôn nha. Đợi trận mưa này xong là tụi mình không thiếu nước nữa, nhưng xăng thì vẫn thiếu. Hai chiếc xe chắc phải thủ sẵn vài lít mới đủ chạy. Ước chừng trên đường phải liều mạng ghé vài cây xăng… nuôi được cả hai con ngựa sắt này là nhờ anh hết đó, anh trai~"

Lục Tinh Triệu mỉm cười: "Được, anh lo vác gạo, vác xăng, vác can nước về, tụi em chỉ cần lái xe là được rồi."

Hoài Lâm cười hề hề, chạy tới bên anh, bắt đầu làm theo hai cái squat, miệng vừa thở hổn hển vừa nói: "Anh ơi, giờ anh luyện thể lực thì phải nghe em chỉ đạo nha."

Lục Tinh Triệu quay đầu lại, mặt mờ mịt nhìn cậu, thì nghe cậu tiếp tục: "… Anh, hồi trước ở… cái chỗ đó đó, anh chắc sờ qua không ít súng chứ hở? Anh thấy, nếu dùng để xử lý tang thi thì loại súng nào xài ngon nhất?"

Dù không hiểu sao chủ đề lại quay ngoắt về súng ống, nhưng Lục Tinh Triệu vẫn suy nghĩ một chút, rồi trả lời: "Anh quen tay nhất là súng bắn tỉa, chuyên dùng để diệt mục tiêu đơn, giờ thì vô dụng. Gần hơn tí là súng trường, súng tiểu liên, có thể quét đám đông tang thi, nhưng tốn đạn lắm, giờ tình hình thế này thì không nuôi nổi kiểu đó. Gần nữa là súng lục, súng ngắn, tầm gần một phát là đủ xử một con, cũng coi như đủ xài."

Hoài Lâm thiệt không ngờ: "… Em cứ tưởng súng tiểu liên ngầu bá cháy, xài phê nhất cơ. Ai dè hóa ra súng ngắn lại là chân ái, tỉ lệ hiệu quả giá thành cao nhất luôn hả…"

"Muốn xài súng tiểu liên cũng được, tùy mẫu thôi. Loại đỉnh cao ấy hả, bắn một phút hơn trăm viên. Nhưng nếu em tính vác nó đi diệt tang thi, thì tốt hơn nên tự xây nguyên cái nhà máy vũ khí mà nuôi nó trước đã."

Lục Tinh Triệu còn đang nghĩ tới nhà máy, Hoài Lâm thì trong bụng đã lén nghĩ: Anh chính là cái nhà máy vũ khí đó chứ còn gì! Để em nghĩ cách… nghĩ cách giúp anh quen thuộc với dị năng này cái đã, biết đâu chừng ngày nào đó mình vác được cả súng phóng lựu vai, vèo vèo vèo bắn nát tụi tang thi! , một phát một mạng, ai dám đọ!

Một lúc sau, Hoài Lâm thở hồng hđược hơn chục cái squat thì đuối, mệt thở lộn tim, phải tựa vô gốc cây nghỉ.

Lục Tinh Triệu mặt vẫn không biến sắc, nhịp nhàng xuống lên, xuống lên, lặp đi lặp lại như người máy.

Hoài Lâm nghỉ được một lát, đầu óc thông suốt ra được chút, bèn thăm dò: "Anh nè, loại súng tiểu liên mà anh quen nhất là kiểu gì vậy?"

"Đồ nội địa, tên là dòng MG, khẩu cuối cùng dùng là cái MG-3200, hàng cấp riêng…" Lục Tinh Triệu cười, "Sao vậy? Em cũng thích súng hả?"

Hoài Lâm l**m môi, cười toe toét: "Thật ra, anh ơi, lúc nãy em lục trong kho, em thấy một khẩu, cảm giác giống y như cái anh nói á!"

Lục Tinh Triệu: "……"

Cái… cái gì cơ? Vũ khí công nghệ cao mới ra lò, quốc gia nghiêm cấm lan truyền, chỉ được cấp cho các đội đặc biệt số lượng giới hạn… vậy mà em bảo phát hiện trong cái kho mục nát ở thôn quê?

May là Lục Tinh Triệu không biết câu "mày đang troll tao đấy à", anh nghĩ một lúc, rồi như chợt hiểu ra: "Chắc em chưa thấy súng bao giờ nên nhìn nhầm rồi. Có thể chỉ là mô hình thôi. Dù sao thì tư nhân tàng trữ súng là phạm pháp mà…"

"Anh, nhìn em đi, nhìn em này." Hoài Lâm nghiêm túc nói.

Lục Tinh Triệu bất giác quay đầu lại, nhìn thẳng vào cậu.

Vẻ mặt Hoài Lâm bình tĩnh, thành khẩn, nghiêm trang, đoan chính, thậm chí có chút… thánh khiết. Cậu nghiêm nghị nói: "Thật. Sự. Có. Anh, chẳng lẽ anh nghĩ em đang lừa anh à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!