Cậu ngồi một lúc trong phòng thí nghiệm tạm bợ, thấy người đi rồi thì lính gác càng ít, liền len lén lẻn ra ngoài xem tình hình của Lục Tinh Triệu.
Lục Tinh Triệu dĩ nhiên là không bị lóc thịt thật, chỉ bị nhốt trong một căn phòng không ai để ý. Cao lão đại nghĩ: Gã to xác này không ăn không uống, lại đang sốt, mà đang tận thế, chắc không lâu là tự chết, không cần tốn người trông.
Hoài Lân cạy khóa vào xem, chỉ thấy Lục Tinh Triệu bị vứt đại lên cái giường gỗ trống trơn, hai cái chân dài vắt lòi ra ngoài chạm đất, áo khoác trên người vẫn chưa cởi, khuôn mặt đẹp trai kia nhìn lại bình yên kỳ lạ.
"Anh ngủ cũng kỹ ghê..."
Lần trước Hoài Lân cũng chưa thật sự được thấy cảnh thức tỉnh, cậu cẩn thận vươn tay sờ nhẹ má Lục Tinh Triệu, bất chợt cả người cứng đờ.
Không còn hơi ấm.
"Anh ơi! Đừng dọa em, này này này——"
Hoài Lân sợ tới dựng tóc gáy, vội thò tay vào trong áo Lục Tinh Triệu, áp vào động mạch cổ một lúc——không đập.
Cậu lại cuống cuồng cởi phăng áo Lục Tinh Triệu, sờ từ trên xuống tìm mạch tim, một hồi lâu mới cảm nhận được chút nhịp đập yếu ớt.
"Anh ơi——"
Hoài Lân giọng gần như sắp khóc, bỗng nhớ ra: Dị năng giả có hệ tuần hoàn thứ hai, nếu cơ thể bị thương nghiêm trọng mà không tự hồi phục được thì nhất định phải đánh thức ý thức của họ, bởi vì ý thức cũng có khả năng trị liệu!
Cậu lập tức giơ tay, hít sâu một hơi, vung tay lên.
"Chát! Chát! Chát!"
Ba cái tát vang dội, đánh lệch cả mặt Lục Tinh Triệu; Hoài Lân khí tụ đan điền, lại giơ tay lên lần nữa, chuẩn bị tiếp tục.
Chưa kịp đánh xuống, Lục Tinh Triệu mở mắt.
Hai người mặt đối mặt nhìn nhau một lúc, Lục Tinh Triệu mơ màng đầy nghi hoặc: "Hoài... Lân?"
"Anh tỉnh rồi à!"
Hoài Lân vui vẻ hét lớn, trong thoáng chốc quên hết mọi thứ, bàn tay vẫn theo quỹ đạo đã chuẩn bị sẵn——
Bốp!
Cả hai cùng sững người.
"Ui xin lỗi anh nha……"
Trên mặt Lục Tinh Triệu hiện lên một mảng đỏ, lắc đầu mơ hồ nói: "Tỉnh rồi... anh tỉnh rồi..."
Trông anh vô cùng ngơ ngác, đồng tử hai mắt cứ co giãn liên tục như thể đang thấy điều gì khó tin, đưa tay ra muốn chạm vào Hoài Lân.
Hoài Lân ngồi bên trái, mà anh lại đưa tay ra bên phải mò mẫm, nửa ngày cũng chỉ quờ được một nắm không khí.
Hoài Lân: "???"
Lục Tinh Triệu nghi hoặc: "Sao lạ thế này... hửm?"
Hoài Lân còn mơ hồ hơn cả anh, cũng không biết có phải dị năng giả mới tỉnh dậy đều sẽ có giai đoạn kỳ dị nào đó hay không, liền hỏi: "Anh... anh sao vậy? Bị đa nhân cách rồi à?"
"Không có gì, chỉ là... thấy lạ quá, toàn là cái gì đâu không."
Lục Tinh Triệu mờ mịt, trên đầu như sắp mọc ra một hàng dấu chấm hỏi. Anh loạng choạng ngồi dậy, một tay quờ quạng trong không khí mãi mới tựa được vào tường, ngồi đực ra một lúc.
Mãi tận ba mươi giây sau, Lục Tinh Triệu đột nhiên nói: "Hoài Lân, lưng anh có phải dán cái gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!