Chương 36: (Vô Đề)

Chỉ nghe Lão Đại giận dữ gầm lên: "Cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bậy! Thằng Cây Mía kia, mày muốn chết đúng không?! Tao không chọn mày là vì còn chưa định giết mày sớm vậy thôi!"

Đan Triết lạnh lùng: "Vậy thì giết tao đi? Bằng con dao dài hai phân rưỡi của mày ấy hả?"

Mọi người: "…"

Ewwww! Dơ quá rồi.

Lão Đại thở hồng hộc như bò đực, quay tại chỗ cả chục vòng, gào thét giận dữ, rút dao bên hông, tóm cằm Đan Triết, dí lưỡi dao sát má hắn:

"Đó… đó là vì hồi đó tao mới mười ba tuổi!"

Đan Triết lạnh tanh: "Ồ, quái vật liệt dương."

Lão Đại hét như điên: "Tao giờ mười tám centimet rồi!" Hét xong thì uất ức giận dữ, quăng dao xuống đất, rồi tụt quần chứng minh "trong sạch"!

Đám người đứng xem gần như phát điên, từng người quay mặt đi, bối rối không thôi.

Ngay giây sau, tay của Đan Triết – vốn bị trói – đột nhiên được thả ra, hắn thừa cơ chớp mắt, nhanh như chớp chụp lấy con dao vừa bị quăng.

Lão Đại phản ứng rất nhanh, định ngăn lại — không ngờ quần còn tụt nửa chừng, trọng tâm lệch hẳn, loạng choạng ngã.

Đan Triết lập tức kề dao lên cổ gã.

Tình thế xoay chuyển như chớp giật, có người vừa quay đầu lại liền thấy cảnh tượng không ai ngờ tới.

Lão Đại thở hổn hển: "Cây Mía, tao không định giết mày… mày muốn giết tao à?"

"Quái vật liệt dương." Đan Triết thờ ơ nói, "Tao cũng không định giết mày."

Nói xong, đột nhiên xoay dao, nắm ngược lại, rồi bất ngờ đâm thẳng xuống!

Một ánh dao trắng lóa loé lên trong nắng, găm thẳng vào bắp đùi Đan Triết, máu từ khe rãnh trên lưỡi dao lập tức tuôn ra ròng ròng.

Trán Đan Triết đổ mồ hôi lạnh, gằn giọng:

"Lấy bát lại đây, máu của ông đây, đủ chưa? Không đủ thì tao đâm chết luôn thằng Lão Đại, vắt máu của nó chắc cũng đủ hả?!"

Cả đám người sững sờ, phút chốc bị sự tàn nhẫn bộc phát của gã trai trẻ nho nhã này làm cho sợ đến nín thở, ngay cả Lão Đại cũng vô thức lùi lại một bước.

Tay Đan Triết hơi run, nhưng vẫn siết chặt con dao, rút ra khỏi đùi mình.

"Khoan đã!"

Lúc này, tiếng hô của Hoài Lân vang lên giữa không khí nặng nề.

Cậu đứng trên ban công, tay đút túi, dáng vẻ vẫn mềm yếu vô hại:

"Chờ chút, các người muốn máu thịt là để dụ tang thi đúng không? Ai nói máu là hữu hiệu nhất? Thứ hiệu quả nhất là… mồ hôi và nước tiểu cơ."

Đan Triết: "…"

Lão Đại: "…"

Cả đám: "…"

Một lúc lâu sau, con dao trong tay Đan Triết rơi lẻng kẻng xuống đất.

A… đúng là tri thức thay đổi vận mệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!