Hoài Lân: Thà lúc này giả vờ yếu đuối còn hơn kết thù sống mái rồi sau này bị bắt lại. Đợi anh tôi tỉnh dậy…
Đợi Lục Tinh Triệu hoàn toàn hồi phục, mấy kẻ này không đứa nào đỡ nổi một đòn. Bây giờ để chúng nó vênh váo chút không sao, sau này sẽ cho chúng biết thế nào là lễ độ…
Hoài Lân cực kỳ tỉnh táo và bình tĩnh.
Chưa đợi đám người kia lao đến, Hoài Lân c*n m** d***, buông khẩu súng trong tay xuống đất, giơ hai tay lên: "Tôi chịu thua."
Mọi chuyện hạ màn.
Lũ "thổ phỉ chặn đường" trói tay hai người lại, lùa vào một căn nhà lớn, vây quanh chờ lão đại trên ghế chính xử lý.
Lão Cao ánh mắt quét tới quét lui trên người Đan Triết, một lát sau phất tay nói: "Tiểu Cam Giá thì giữ lại, hai đứa kia không đáng để tốn hai phần lương thực, lôi ra sau đào hố chôn đi."
Mấy tên đàn em nhìn nhau, không ai có ý kiến gì, có người bước lên túm lấy Hoài Lân lôi đi.
So với bọn chúng thì Hoài Lân đúng là nhỏ bé, tay bị trói đến tận khuỷu, ngoan ngoãn ngồi bó gối dưới đất, trông chẳng có chút đe dọa nào.
Lúc này, đám thổ phỉ như xách con cừu non vô hại, tiện tay nhấc cậu dậy.
Lão Cao nhìn thấy thú vị, buột miệng nói: "Thằng nhóc này da dẻ trắng trẻo, nhìn ngon ghê… Hay là đem hầm lên, kho tàu chẳng hạn—"
Hoài Lân nghe xong, lông tơ sau lưng dựng ngược cả lên, luống cuống nói: "Đừng… đừng ăn tôi, tôi hai ngày rồi chưa tắm đó các vị anh hùng hảo hán!"
Cả phòng bật cười ầm ĩ, lão Cao ôm bụng cười đến đau cả người: "Mẹ nó, tin thật à! Anh em tụi này không ăn thịt người đâu, thịt người chua lè! Gọi tụi tao là anh hùng hảo hán, tưởng đây là Thủy Hử chắc…"
Đan Triết lạnh lùng nói: "Lừa con nít thì có gì vui? Một đám trông như yêu ma quỷ quái, nói ăn thịt người nghe cũng hợp, mà nói ăn phân lớn lên cũng giống y chang."
Anh vừa dứt lời, cả phòng im phăng phắc, từng đứa mặt đỏ gay vì tức.
Lão Cao hừ khẽ: "Ồ, Tiểu Cam Giá học cao biết rộng rồi ha…"
Đan Triết chẳng thèm đáp.
Lão Cao cười cười đầy ẩn ý: "Bao lâu rồi không được ăn món quê hương hả, Tiểu Cam Giá? Anh em tao làm cho mày một món… Lão Lục, đi, dựng nồi lên—"
Hắn hờ hững chỉ vào Hoài Lân, tiếp lời: "Quăng nó vô kho hầm luôn."
Đan Triết hét lên như đứt từng khúc ruột: "Họ Cao kia——!!!"
Hoài Lân đã bị nhấc lên, trên người bị trói thêm mấy vòng, thật sự chuẩn bị cho vào nồi.
Đám thổ phỉ này chơi cái trò quỷ gì không biết, không thể để cậu yên ổn mà giả ngu chút được à!
Hoài Lân mặt không biểu cảm, trong lòng hung hăng ghi thêm một nét to đùng vào "Sổ tay Nữ thần Báo thù", rồi ngẩng đầu lên, lập tức chuyển sang bộ mặt vô tội đáng yêu.
"Đ
-đợi đã, mấy người đợi cãi nhau xong hãy ăn…" Hoài Lân lí nhí nói, "Đừng ăn tôi, tôi có ích mà…"
Bọn chúng không thèm để ý, bắt đầu cân thử trọng lượng của cậu, còn chưa đến 50kg.
Hoài Lân như một con gà con chờ bị nhúng nước sôi, run rẩy kêu lên: "Tôi thật sự có ích mà——"
Lão Cao ban nãy đang nghịch khẩu súng của Lục Tinh Triệu, lật qua lật lại nghiên cứu, nghe thấy thằng nhóc bị bắt này r*n r* khóc lóc nghe cũng thú vị, bèn cười khà khà: "Cũng trắng trẻo xinh xắn thật đấy… Có lời trăn trối gì thì nói đi."
Hoài Lân: "Tôi... tôi... tôi biết chế tạo đạn..."
Lão Đại: "……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!