Vũ khí thì hiện tại không có. Những món như dao gọt hoa quả… còn thà là không có thì hơn — đây là một trong những bài học xương máu mà Hoài Lân từng thấm thía.
Tiếp đến, cậu nhét vào va
-li hộp dụng cụ của mình — bên trong là đầy đủ các loại công cụ thủ công cầm tay loại di động, cả máy tiện mini do chính cậu thiết kế, ban đầu vốn dùng để làm figure kích thước nhỏ.
Cuối cùng, cậu cho các loại pin, giấy vệ sinh, bàn chải, kem đánh răng và vật dụng sinh hoạt khác vào va
-li. Lúc đóng lại, vẫn còn dư một chút khoảng trống.
Cậu đảo mắt nhìn quanh căn nhà — còn gì nữa cần mang theo?
Lần trước, cậu từng nhét vào khoảng trống ấy một bộ dao nhà bếp, cùng một thanh mô hình katana chưa từng mài lưỡi. Còn lần này, ánh mắt lại dừng trên giá trưng bày quen thuộc.
"Lâu rồi không gặp, mọi người."
Hoài Lân ngồi xuống trước kệ, khẽ cười nói với những figure cậu đã nâng niu hơn chục năm — nhưng cuối cùng vẫn buộc phải bỏ lại.
"Lần trước, tôi mang theo đồ ăn, nước uống, nhưng lại không mang theo những thứ "dùng để chơi". Đến khi rơi vào tuyệt cảnh, tôi mới hiểu ra — nếu không có thứ gì để an ủi tinh thần, con người ta thật sự có thể tuyệt vọng mà chết. Mà cái chết ấy còn khó coi hơn chết vì đói, vì khát, hay vì lạnh…"
"Đêm nào cũng vậy, tôi từng bấu víu vào những lời thoại của các cậu mà gắng gượng sống tiếp. Cảm ơn… tất cả."
Cậu nói chân thành.
Rồi...
Rồi cậu lại đặt tất cả figure ấy xuống.
Hoài Lân quay người, đến bên kệ sách đã mấy năm không đụng tới.
Vì bao năm nay đều tự học là chính, nên kho sách chuyên ngành của cậu khá phong phú.
Trước tiên là các cuốn sổ tay ghi bản vẽ kỹ thuật, rồi đến tài liệu của các ngành sản xuất khác nhau, bản đồ hữu dụng hay vô dụng gì cũng lấy hết, sau đó là sách hóa học, nông nghiệp, khí tượng, điện tử, sinh học… thậm chí cả cuốn "Cách huấn luyện chú chó của bạn" cũng không bỏ sót.
Cân nhắc một lúc, cậu cho thêm hai tập bản nhạc mỏng.
Đến khi đóng va
-li lại, đồng hồ đã chỉ 5:45.
Hoài Lân tắt hết đèn trong nhà, chỉ chừa lại một ngọn đèn bàn nhỏ đặt nơi góc làm việc. Cậu ngồi xuống, cẩn thận xem xét lại bộ khuôn đúc đạn mà mình từng dùng thử.
Trước tận thế, cậu từng thử làm súng, nhưng chưa từng chế ra được mẫu súng nào đủ tiêu chuẩn. Ngược lại, khuôn đúc đạn cỡ 5 .8 lại có thể dùng được. Dĩ nhiên, lúc này thì không còn kịp làm vỏ đạn mới, chỉ có khoảng hơn chục vỏ đạn thử còn sót lại từ trước.
Trong khoảng thời gian chuẩn bị cuối cùng này, Hoài Lâm cẩn thận đánh bóng từng vỏ đạn, tinh chỉnh lại các chi tiết, lắp kíp nổ, kiểm tra kỹ càng.
Cậu không có súng.
Nhưng cậu đang đợi người mang súng ấy — quay lại.
Hoài Lân biết, người đó sẽ đến vào lúc bình minh. Thế nên, ngay từ lúc đêm sâu, cậu đã cảm thấy vui sướng.
Sáng ngày 24 tháng 12. Trời quang. 6:15.
Hoài Lân ngồi trên chiếc va
-li đã đóng chặt, mười mấy viên đạn được cậu vo qua vo lại trong lòng bàn tay, phát ra những âm thanh kỳ quái.
Khác với lần trước — tâm trạng cậu ngập trong hoang mang, căng thẳng và lo sợ — lần này, lòng cậu thật bình tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!