Chương 29: (Vô Đề)

Từ lúc dịch tang thi bùng phát tới nay, mới chỉ hơn một ngày một chút, nhưng sự sụp đổ của trật tự còn nhanh hơn cả tốc độ tiêu hao vật tư. Tuy vậy, tình trạng vật tư hiện tại cũng chẳng thể lạc quan.

Hoài Lân âm thầm tính toán: Đạn còn 14 viên, pháo nhỏ tự chế vừa làm xong 5 quả, hẹn giờ thì thiếu linh kiện nên chỉ có một cái, socola giàu năng lượng còn 20 gói, bánh quy nén 2 gói rưỡi, nước tinh khiết 15 lít thì quá căng rồi, xăng dự trữ chỉ có một can – hoàn toàn không đủ…

Hết xăng rồi. Chút xăng này chạy chưa tới nửa ngày đã tiêu. Không thể chạy xe nghĩa là mất khả năng cơ động áp đảo, Mất khả năng cơ động thì dù có giỏi đánh nhau đến mấy, sớm muộn gì cũng bị lũ tang thi bao vây và ăn sống.

Mấy thứ khác có thể đợi Lục Tinh Triệu tỉnh lại rồi tính tiếp, Chỉ riêng xăng, thì không thể chờ.

Hoài Lân vừa nhìn bản đồ vừa nghiên cứu: "Chúng ta cần đi đổ thêm xăng…"

"Gần đây có trạm xăng nào hẻo lánh chút không?" Đan Triết hỏi.

"Không nhất thiết phải là trạm xăng." Hoài Lân nói, "Bên đường có rất nhiều xe bị bỏ lại, chắc chắn trong bình xăng vẫn còn chút ít dùng được, chỉ là phải có dụng cụ để lấy ra…"

"Đừng nói với tôi là phải tìm cái ống rồi hút bằng miệng đấy nhé." Đan Triết nhăn mặt vẻ ghê tởm.

Nghe vậy Hoài Lân phì cười: "Chắc chắn là anh từng làm rồi! Nhất định là có! Nghe nói mùi xăng hít một hơi là sung sướng muốn chết luôn…"

Đan Triết cứng họng không phản bác được, khoé mắt khoé miệng giật giật, trông như hồi tưởng lại ký ức không mấy tốt đẹp.

Cuối cùng họ tìm được một chiếc bơm tay cỡ nhỏ, Hoài Lân lấy hộp dụng cụ của mình ra gõ gõ sửa sửa, biến đầu bơm thành một ống xi

-lanh cỡ lớn, có thể dùng để hút xăng từ xe khác.

Lúc này xe đã chạy đến rìa vùng ngoại ô thành phố S, chỉ cách một chút nữa là tới ranh giới với thành phố lân cận. Xung quanh bắt đầu xuất hiện những cánh đồng rộng, nhà tầng kiểu nông thôn lộn xộn mọc lên hai bên đường.

"Để tôi xuống trước xem tình hình." Hoài Lân nói, "Cam... à không, Đan Triết, anh ở lại trong xe, nếu có tang thi, tôi sẽ quay lại ngay, rồi chúng ta chạy liền."

Đan Triết gật đầu, ở lại trong xe canh chừng.

Hoài Lân đeo chiếc ba lô nhỏ của mình, chạy chầm chậm tới chỗ chiếc xe đỗ ven đường, lôi dụng cụ ra, thuần thục mở bình xăng, rồi dùng "xi

-lanh khổng lồ" để hút xăng.

Đan Triết căng thẳng quan sát xung quanh, tạm thời không nghe thấy tiếng tang thi gào rú, hai bên đường cũng rất yên ắng, khiến hắn dần thả lỏng. Hắn nghĩ: Chỗ này địa hình cũng ổn, có lẽ có thể nghỉ chân một đêm ở đây…

Vừa nghĩ đến đó, đột nhiên nghe một tiếng "choang" vang lớn phía trước.

Chỉ thấy từ tầng trên của một ngôi nhà bên cạnh, "vút" một tiếng, một mũi tên bắn thẳng về phía Hoài Lân đang đứng, không hề báo trước.

Đan Triết chỉ nghe thấy một tiếng "a!" – Hoài Lân lùi lại hai bước, đầu gối mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.

Tai Đan Triết như ù đi một tiếng, trong khoảnh khắc đó hắn căng thẳng đến mức không còn nghe thấy gì. Sau nửa giây do dự, hắn không đạp ga bỏ chạy, mà thay vào đó chửi thề một tiếng, lập tức lăn khỏi xe, bò về phía Hoài Lân.

"Cậu sao rồi? Này, chết chưa vậy!" Đan Triết đưa tay ra.

Hoài Lân th* d*c kịch liệt, trong lòng ôm cái ống bơm cải tiến kia, mũi tên cắm xuyên vào nó, chưa kịp đâm vào người cậu, chỉ cắt một đường trên vai.

"Chạy đi…" Hoài Lân thều thào.

Đan Triết một tay kéo cậu dậy, tim đập loạn, mồ hôi lạnh túa ra, trong chốc lát đã ướt cả lưng áo.

Hắn thấy trên tầng nhà có một gã đàn ông đang đứng, tay cầm một cây cung thô ráp, đang nhắm thẳng vào hai người đang đỡ nhau.

Phía sau nhà, lại có hai gã đàn ông bước tới, mỗi người đều cầm "vũ khí cải tiến" — là một con dao chặt xương được gắn vào cán gỗ dài, biến thành vũ khí tầm xa.

Một ý nghĩ vụt qua đầu Đan Triết: Không kịp rồi…

Đúng lúc ấy, "đoàng!" — một tiếng súng nổ vang ngay trước mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!