Chương 26: (Vô Đề)

Khi ống thông gió được thông suốt, không khí lạnh trong lành bắt đầu len vào kho, đi đến đâu khiến người ta tinh thần phấn chấn đến đó.

Đứa trẻ kia cũng tỉnh lại, bắt đầu khóc đòi ăn.

Hoài Lân đứng ngồi không yên, sốt ruột đi vòng vòng hai vòng, cúi đầu nhìn Lục Tinh Triệu đang nằm — đôi mắt nhắm chặt, mí mắt khẽ động không yên, chân mày nhíu chặt, như còn đang lo lắng điều gì.

Mấy tiếng hôn mê sau khi thức tỉnh là thời điểm yếu nhất của dị năng giả. Hoài Lân đã dốc hết can đảm, từ bỏ khu cách ly an toàn trong gang tấc, cùng Lục Tinh Triệu phiêu bạt bên ngoài, chính là để bảo vệ anh trong lúc nguy hiểm này.

Nghĩ đến đây, Hoài Lân hít sâu một hơi, ngực như được lấp đầy bởi thứ gì đó vừa mềm mại lại kiên cường, lấy hết dũng khí bước tới.

"Các người… không thể thông gió kiểu này được…" Hoài Lân bước tới góc phòng, cố gắng giữ vững khí thế, "Sẽ thu hút tang thi tới đấy."

Cả nhà kia đang bận bịu chăm con, người mẹ vừa khóc vừa bóp nhân trung, nghe thấy lời cậu thì hét toáng lên: "Đứa con hoang ở đâu ra thế này, không có dạy dỗ à! Con tôi thế này rồi, cậu còn chỉ biết lo cho mình!"

"Nhưng mọi người sẽ gặp nguy hiểm, không chỉ tôi đâu, còn có cả các người, con các người, tất cả mọi người ở đây đều sẽ nguy hiểm…" Hoài Lân cố gắng giải thích, "Nếu sợ đứa nhỏ không thở nổi, có thể bế riêng nó ra chỗ thoáng khí. Tôi thấy cửa phòng ở đây cũng khá chắc chắn mà…"

"Lương tâm của mày để chó gặm rồi à? Hả? Mày muốn đuổi tụi tao ra ngoài cho chết đúng không, thấy chết không cứu còn mong tụi tao chết cho nhanh! Tao nói cho mày biết, mày sẽ bị trời đánh chết không toàn thây!" Người phụ nữ gào lên.

Đối mặt với người phụ nữ hung hăng như muốn ăn tươi nuốt sống, Hoài Lân vừa sợ hãi , vừa thấy xấu hổ không nói nên lời, nhưng vẫn cố gắng lý lẽ: "Không thể chỉ nhìn nguy cơ trước mắt đâu, đợi đến khi tang thi kéo tới mới hối hận thì muộn rồi—"

Cậu còn chưa dứt, đối phương đã giận dữ ngắt lời: "Mẹ mày không dạy mày cách nói chuyện à, cái kiểu ăn nói gì đấy! Mày cút không, hả?"

Người đàn ông trong nhà kia liền im lặng đứng dậy, cao hơn Hoài Lân ít nhất hai, ba cái đầu, từ trên cao cúi đầu nhìn xuống cậu.

Hoài Lân phải ngẩng cổ mới thấy được cái cằm của gã, trong lòng bật ra suy nghĩ : Nhắc nhở tốt bụng mà còn bị chửi sấp mặt! Vậy thì kệ mẹ mấy người! ╭(╯^╰)╮

Cậu đưa tay ra sau lưng sờ ba lô, do dự một lúc, cuối cùng vẫn không rút súng ra.

Cậu để ý thấy tên thanh niên đeo kính khi nãy vẫn đang nhìn về phía này.

Lúc này, thanh niên ấy lại bước tới, chưa nói gì đã đẩy kính một cái, mở miệng là phun độc: "Cậu ấy nói đúng đấy, lúc trước tôi cũng chưa nghĩ kỹ, mùi người sống đúng là có thể dẫn tang thi tới. Mấy người muốn cả nhà chết chung thì tôi không ngăn, nhưng đi chết thì đi một mình đi, đừng kéo cả kho người này chết theo."

Hoài Lân: "……" Cái câu thoại gì đây trời! Nghe xong còn thấy chi bằng rút súng cho rồi!

Quả nhiên, người phụ nữ kia bắt đầu tru tréo: "Trời ơi ông bà ơi, cái thằng tiểu [bíp——] này sống chán đời rồi đi gây họa đúng không! Mẹ mày bị [bíp——] đến [bíp——] ——"

Trước những lời chửi rủa như sấm dội, thanh niên kia bình tĩnh đáp: "Lời trăn trối của chị là một đống tục tĩu vậy hả? Có cần tôi khắc lên bia mộ không: Chủ tịch hội chửi thề toàn quốc, nữ vương vô địch của cuộc thi vô liêm sỉ thế kỷ 21. Tôi còn tặng thêm đôi câu đối: "Da dày thịt béo chắn được bom hạt nhân, miệng nhọn lời cay đào ra dầu mỏ"."

——Da dày đến mức chặn được cả V* kh* h*t nh*n! Miệng độc đến độ khoan đất cũng khoan ra mỏ dầu!

"... Phụt!"

Hoài Lân vội nhét tay vào miệng, cố nén tiếng cười sắp phun ra!

Lần đầu tiên cậu thấy người ta cãi nhau mà có thể cãi đến trình độ thế này, đúng là... mở rộng tầm mắt.

Và thế là, một bà chằn chợ cùng một tên độc mồm độc miệng bắt đầu khẩu chiến, chỉ trong hai phút mà chửi ra một đống câu thoại kinh điển, Hoài Lân mắt tròn mắt dẹt không kịp theo dõi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!