Chương 23: (Vô Đề)

Thực ra Hoài Lân đã tính sẵn vị trí tiệm thuốc này, không phải đi bừa rồi dừng lại đại đâu.

Trong lòng Lục Tinh Triệu không rõ là cảm xúc gì, anh dịu dàng xoa đầu cậu, bất chợt lại tức giận, nghiến răng vò đầu một cái thật mạnh.

Hoài Lân bị vò đến dựng cả tóc, nũng nịu lên tiếng: "Anh… em biết sai rồi, mình xuống trước được không…"

Chỉ nghe giọng ỉu xìu như sắp khóc ấy thôi, bao nhiêu tức giận trong lòng Lục Tinh Triệu chợt xẹp xuống.

Anh vừa buồn cười vừa bất lực thở dài, nhận lấy dây pháo, thấy thủ công vô cùng tinh xảo, dây ngòi còn được xử lý chống gió – rõ ràng là làm riêng cho tình huống thế này.

Lục Tinh Triệu lấy bật lửa châm pháo rồi ném về hướng tây bắc.

Pháo nổ lách tách giữa không trung, bốc ra mùi khét nồng nặc, hấp dẫn bọn xác sống kéo đến.

Lục Tinh Triệu nhân lúc đó xách Hoài Lân tuột xuống mái, cả hai nhân cơ hội bỏ trốn theo hướng khác.

Hoài Lân vùng vẫy muốn xuống khỏi vai Lục Tinh Triệu, rồi lao vào tiệm thuốc, nhất quyết phải kiếm được thuốc hạ sốt cho anh.

Còn Lục Tinh Triệu thì lại nghĩ tới cái vali xui xẻo của Hoài Lân, trong lúc gian nan còn cố sức quay lại lôi nó về.

Kết quả là hai người đều bất lực nhìn đối phương, đều ôm một bụng lời dạy dỗ đầy cảm khái, nhưng cuối cùng cũng đồng lòng: trước tiên cứ lo chạy thoát đã.

Trầy trật mãi mới quay lại được xe, lúc này ven bờ chẳng còn một bóng người, chiếc tàu cũng rút lui rồi.

Sau cú sốc lần này, Lục Tinh Triệu cũng hết hẳn ý định đưa Hoài Lân đi. Anh thở dài bất lực: "Anh không dám hứa gì cả, còn phải đi đường dài tới thành phố H… Hoài Lân, em…"

"Em mang theo hết rồi! Đi đâu cũng được hết á!"

——Hơn nữa, anh cũng là của em rồi!

Hoài Lân lén liếc nhìn, thấy tờ vận đơn dán trên áo khoác Lục Tinh Triệu vẫn còn, hai chữ "Hoài Lân" to đùng dán ngay sau lưng anh, lập tức cảm thấy mãn nguyện.

Lục Tinh Triệu đang định nói gì thì đột nhiên cả người chấn động.

Ngoài xe, nơi cuối con đường, một bầy xác sống lững thững tiến đến.

Chỉ tính đám đi đầu cũng đã hơn chục con, lang thang vô định, lại vừa vặn đi thẳng về phía họ.

Số lượng quá đông, nếu lái xe lao qua thì quá nguy hiểm. Nhỡ đâu có con nào bị cuốn vào bánh xe, họ có thể sẽ bị mắc kẹt giữa bầy xác sống đang nổi điên...

Lục Tinh Triệu nhẹ nhàng đặt tay lên chìa khóa xe, sẵn sàng khởi động bất cứ lúc nào, đồng thời quay đầu nhìn về phía sau.

Con phố mà họ đã đi qua khi nãy, hình như cũng có không ít xác sống đang lần theo mùi của họ, lảo đảo kéo tới.

Hoài Lân vẫn đang kiểm tra mấy vỉ thuốc hạ sốt vừa lượm được. Tay c** nh*, từ tủ thuốc ôm đại một đống cũng chỉ lấy được vài vỉ ibuprofen, aspirin và cefalexin.

Cậu còn đang tính toán xem thể chất của Lục Tinh Triệu thì nên uống mấy viên, thì đột nhiên Lục Tinh Triệu nghiêng người đè sang.

Hoài Lân "á" một tiếng, suýt nữa bị đè bẹp dí vào ghế phụ.

Lục Tinh Triệu lập tức bịt miệng cậu lại, khẽ giọng: "Im lặng."

Phía trước, một bầy tang thi đang từ từ tiến lại, Lục Tinh Triệu lập tức phán đoán: Không thể lao xe thoát thân được, chỉ còn cách trốn trong xe đợi chúng đi qua!

Lúc này không thể lên tiếng, anh lập tức đè Hoài Lân xuống ghế, hoàn toàn che khuất thân hình cậu.

Hoài Lân đảo mắt nhìn quanh, cũng thấy bầy xác sống trước đầu xe, lập tức im bặt không nhúc nhích.

Trong tận thế, tình huống thế này là rất thường gặp. Hoài Lân càng hiểu rõ: tang thi chỉ quan tâm đến sinh vật hình người có chuyển động. Trong hai ngày đầu tiên, thị giác và khứu giác của chúng vẫn hoạt động tốt. Tuy nhiên, nếu người trốn trong xe kín, chúng sẽ không ngửi được; nếu nằm im bất động, chúng cũng không thể thấy được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!