Chương 225: (Vô Đề)

Lục Tinh Triệu đáp:

"Có nếp nhăn là chuyện ai rồi cũng gặp, rồi còn đốm lão hóa nữa…"

Hoài Lân lập tức kêu "A!!!":

"Em còn chẳng chê anh lùn đi rồi, vậy mà anh lại chê em xấu à!"

Lục Tinh Triệu vội vàng nói:

"Không không, em lúc nào cũng đẹp trai mà…"

Hoài Lân cười hì hì, cố tình chọc ghẹo:

"Vậy thì anh phải bế em kiểu công chúa như hồi còn trẻ! Em muốn chơi tàu lượn siêu tốc!"

Lục Tinh Triệu: "…"

Vài phút sau, Lục Tinh Triệu bế công chúa Hoài Lân

- hai ông lão tóc bạc da nhăn oai phong lẫm liệt giữa ánh nhìn trố mắt của mọi người, từ từ leo lên bậc thang vào tàu lượn siêu tốc.

Hoài Lân hai tay còn cầm hai cây kem khổng lồ, cười toe toét nhìn một đứa bé đứng cạnh đang tò mò nhìn họ:

"Bé con, con muốn ăn không?"

Đứa trẻ gật đầu lia lịa đầy hy vọng.

Hoài Lân lập tức cười tít mắt:

"Thế thì không cho~"

Đứa trẻ lập tức "oa" một tiếng chạy đi méc mẹ. Mẹ bé chạy tới, ngẩng đầu nhìn thấy là hai cụ ông, ngẫm nghĩ một hồi… rồi lẳng lặng dắt con rút lui.

Hoài Lân hớn hở:

"Già rồi đúng là sướng thật! Ai cũng phải kính lão yêu trẻ thì càng tuyệt hơn. Bây giờ bắt nạt mấy đứa nhóc không ai dám nói gì em luôn! Ai dám cãi, em sẽ nói "muối tôi ăn còn nhiều hơn cơm cậu ăn" cho nghẹn luôn haha ha ha…"

Lục Tinh Triệu: "…"

Hoài tiểu ác quỷ, có già đi cũng vẫn là tiểu ác quỷ.

Sau khi chơi xong tàu lượn siêu tốc, Hoài Lân hào hứng đến mức mắt sáng lấp lánh.

Lục Tinh Triệu khẽ giật mình, quả nhiên phát hiện Hoài Lân đã hoàn toàn trượt dốc về hướng "trẻ trâu hóa" mà không thể quay đầu lại.

Hai ông cụ "già đầu" ấy cứ thế mà lao thẳng vào khu vui chơi trẻ em. Hoài Lân dẫn đầu một đám nhóc tì "xung phong diệt địch", từ vòng quay ngựa gỗ chạy sang nhà ma, rồi tiếp tục lao vào lâu đài hơi và kết thúc ở viện bảo tàng điện tử.

Ở chính giữa bảo tàng là một con rồng trắng được chiếu bằng công nghệ ảo, uy nghi lượn quanh sảnh lớn, râu tóc dựng đứng nhìn về phía cửa ra vào.

Lũ trẻ "oa oa" hét lên phấn khích, còn Hoài Lân khoanh tay đắc ý bảo:

"Đây là bạn tốt của ông

- Tiểu Bạch Long đó! Giờ là thần hộ mệnh của tinh cầu Helard , tất cả cá bạc nhỏ trên hành tinh đều là con cháu của nó. Thế nào? Ngầu chưa?"

Đám nhóc làm gì chịu yên, nhào vô chơi đùa ngay trong ảnh chiếu 3D.

Lục Tinh Triệu thì chỉ cười, kéo Hoài Lân đi dạo tiếp trong bảo tàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!