Tàu sắp rời bến, đám đông trên boong tàu như vừa kịp ngồi lên chuyến xe cuối an toàn, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, chỉ có một người lại cố gắng đi ngược dòng, vì vậy mà càng trở nên đơn độc.
Có người mắng chửi, có người tốt bụng nhường chút đường, Hoài Lân dốc hết sức chen đến gần cửa tàu, thì phát hiện cầu tàu đã được kéo lên.
"Làm ơn cho tôi xuống, tôi muốn xuống tàu…" Hoài Lân sốt ruột giải thích.
Nhưng thuyền viên không đồng ý hạ cầu tàu lần nữa. Hoài Lân mềm mỏng nói lý lẽ, suýt nữa móc ra vài chục ngàn để hối lộ, mà người kia vẫn không muốn gây rắc rối.
Cuối cùng, Hoài Lân thật sự không còn cách nào, đạp chân lên lan can, cho dù phải nhảy xuống cũng phải trở lại bờ.
Sóng nước cuồn cuộn, khoảng cách từ tàu đến bờ hơn một mét, Hoài Lân nhìn sang bờ bên kia đầy lo lắng và sợ hãi.
Cậu thấy còn nhiều người chưa kịp lên tàu, không thiếu người già phụ nữ trẻ con. Họ mới thật sự là nhóm yếu thế trong thời mạt thế này.
Bỗng trong lòng Hoài Lân lóe lên một ý nghĩ, liền hét to: "Cho tôi xuống tàu! Đổi đứa trẻ kia lên! Đứa trẻ kia!"
Mọi người quanh đó bị lời của cậu thu hút, quay sang nhìn.
Hoài Lân không nói không rằng chen lên, thuyền viên định ngăn lại, nhưng cậu chỉ tay về phía người phụ nữ đang bế con nơi bờ, nói:
"Tôi muốn cho phụ nữ và trẻ con lên tàu. Tôi là đàn ông trưởng thành – tôi nhường cho họ , hãy để họ lên!"
Không biết vì sao, tay thuyền viên khựng lại, mất hết sức ngăn cản.
Hoài Lân vung tay đập vào nút thả cầu khẩn cấp, chưa đợi cầu hạ hết đã vội vã lao thẳng xuống bờ.
Người phụ nữ bế con còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì đã được mấy người đàn ông từ tàu nhảy xuống giúp đỡ đưa lên.
Có người nói: "Cho phụ nữ trẻ em lên trước."
Một lát sau, dòng người trên tàu bắt đầu chuyển động. Người đàn ông đầu tiên lặng lẽ đi xuống, rồi người thứ hai, thứ ba…
Những hành khách tự nguyện từ bỏ chỗ sống sót mà mình từng giành lấy bằng vũ lực, im lặng nhường lại vị trí, lặng lẽ nhìn phụ nữ trẻ em lên tàu.
Hai dòng người, một lên một xuống, không lời nào trao đổi, nhưng như thể có sự ăn ý giữa quý ông và quý bà – dù trong hoàn cảnh nguy cấp nhất, vẫn giữ được nét văn minh ưu nhã.
Văn minh như thế, có lẽ thật sự là điều đáng tự hào.
Hoài Lân thì không biết chuyện phía sau, cậu lôi kéo vali một cách chật vật — chắc có ai đó đã giúp ném nó xuống — rồi cậu đảo mắt tìm kiếm xung quanh.
Phong thủy luân chuyển, giờ đổi lại Hoài Lân là người đi tìm Lục Tinh Triệu.
May thay, Lục Tinh Triệu không có ý định trốn, chẳng mấy chốc Hoài Lân đã thấy bóng anh, liền vội vã chạy đến.
Lục Tinh Triệu đang nhìn tàu sắp rời đi mà thở phào, thì lại thấy Hoài Lân chạy tới, suýt nữa bị nghẹn chết vì sốc.
Anh nghĩ hai giây, đột nhiên quay đầu bỏ đi.
"Anh ơi!" Hoài Lân gọi từ phía sau.
Lục Tinh Triệu giận không để đâu cho hết, thầm nghĩ: Không thể để cậu ấy đi theo nữa, như vậy là hại cậu ấy! Mình chẳng có gì đảm bảo cho tương lai, thì không nên cho cậu ấy hy vọng…
Anh nghiến răng chạy vọt đi, muốn cắt đuôi Hoài Lân, thậm chí còn phóng thẳng đến cuối hẻm, mượn lực leo tường, nhảy qua nhanh như gió.
Hoài Lân thở hổn hển chạy tới chân tường, sững sờ.
Hai tay cậu cố với nhưng không chạm tới đỉnh, nhảy bên trái bên phải vài lần cũng vô ích, nửa ngày sau còn kéo vali đến làm bệ, vẫn không tới được.
Hoài Lân: "……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!