—Thôi xong rồi, ở đây có người không cùng tông phái với chúng ta! Hắn là cao thủ võ lâm bước ra từ phim truyền hình! Hắn đi lạc phim trường rồi, hắn... hắn... hắn chơi hack đó!!
Trong đầu Hoài Lân lúc này còn rộn ràng hơn đám người kia: (:з」∠) Rốt cuộc "hàng chuyển phát" nhà mình mở là cheat năng lực siêu nhiên hay cheat võ công vậy, online đợi giải đáp gấp!
Trong lòng Lục Tinh Triệu cũng hoang mang không kém: Mình... từ bao giờ lại có sức mạnh kinh khủng thế này?!
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ mọi người đều đơ như tượng.
Một lúc sau, chẳng ai dám tiến lên nữa.
Không đánh được nữa, tên cầm đầu trong đám đông mặt đầy hoảng sợ, nuốt nước bọt nói:
"Anh... anh bạn à, anh rốt cuộc đến đây làm gì vậy?"
Lục Tinh Triệu thở phào nhẹ nhõm, tiện tay phủi bụi trên người, nói:
"Đưa Hoài... đưa em trai tôi qua bên kia."
Tên kia nghẹn họng một lúc rồi nói:
"Vậy... vậy sao lại đánh tụi tôi?"
"…" Lục Tinh Triệu quay đầu nhìn phía Hoài Lân, lại nhìn thuyền trưởng mặt mũi bầm dập, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói,
"Chắc là vì thấy chuyện bất bình."
"Chúng... chúng ta không đánh nữa được không…" Tên kia méo mặt, "Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được không? Thằng bạn tôi bị anh đá bay xuống nước rồi, giờ còn chưa bò lên nổi."
Lục Tinh Triệu đưa tay che miệng, khẽ ho một tiếng:
"Xin lỗi, dạo này sức mạnh tăng lên, không khống chế được."
Phía kia bắt đầu vớt người lên, Lục Tinh Triệu quay lại chỗ Hoài Lân.
Thấy Hoài Lân ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ, vừa thấy Lục Tinh Triệu lại gần thì lập tức ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh vẻ vô tội: "Có chuyện gì thế anh?"
Lục Tinh Triệu sắc mặt dịu lại, nhẹ nhàng xoa đầu cậu: "Không sao đâu, ngoan nào."
Hoài Lân cười rất ngoan, ngoan ngoãn gật đầu.
Thuyền trưởng phía sau: "…"
Nói dối, cậu nói dối! Rõ ràng cậu thấy hết rồi còn gì!
Lục Tinh Triệu thu lại nụ cười, quay sang nhìn thuyền trưởng. Đối phương nuốt nước bọt, lưng lạnh toát:
"A... anh bạn, tôi là người văn minh. Tôi... tôi không đánh nhau đâu, được không?"
"Tôi thật ra cũng khá văn minh." Lục Tinh Triệu giải thích, "Chỉ là không ưa cái cảnh vây đánh người khác thôi. Giờ mọi người bình tĩnh lại là tốt rồi."
Anh đưa tay ra, muốn bắt tay với thuyền trưởng để thể hiện thiện chí.
Tay vừa đưa ra, thuyền trưởng lập tức nhắm chặt mắt hoảng hốt hét lên:
"Đi đi đi tôi đi ngay! Anh bảo lúc nào đi thì đi, bảo đi đâu tôi chở tới đó, nhất định hoàn thành nhiệm vụ! Đừng đánh tôi…"
Lục Tinh Triệu: "…"
Hoài Lân nhỏ giọng giải thích: "Đừng thấy anh em ngầu vậy, thật ra anh rất dịu dàng mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!