Tiếng khóc của Hoài Lâm bỗng ngừng lại, quay mặt nhìn anh một lúc, nhưng hai tay vẫn ôm chặt ghế không nhúc nhích, chỉ liếc mắt nhìn viên kẹo trong tay anh.
Lục Tinh Triệu hiểu ý, liền đưa viên kẹo lên sát miệng cậu.
Hoài Lâm ngậm viên kẹo, thỏa mãn m*t hai cái, rồi sau khi "lên tinh thần" hai giây… lại bắt đầu nức nở.
Lục Tinh Triệu: "…"
Lục Tinh Triệu sắp phát điên đến nơi!
Bình thường khi anh lạnh lùng thì có thể khiến con nít khóc ré lên, nhưng chỉ cần xin lỗi rồi tránh đi là xong.
Lần này thì khác — chính anh làm Hoài Lâm khóc, hoàn toàn là lỗi của anh!
Tội nghiệp Lục Tinh Triệu không hề biết: thật ra Hoài Lâm đã hết buồn từ lâu, chỉ là chưa đạt được mục đích nên chưa tiện dừng lại.
Một lúc sau, Hoài Lâm khóc đến mức bắt đầu nấc cụt — hiệu quả càng tăng thêm.
Cuối cùng Lục Tinh Triệu hoàn toàn đầu hàng, vội vàng nói: "Đừng… đừng khóc nữa… Em còn muốn ăn kẹo không? Anh không ép em nữa, em đừng khóc mà…"
Lỗ tai của Hoài Lâm giống như nghe được điều mình muốn, liền quay sang, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh.
Lục Tinh Triệu ngồi xổm bên ngoài cửa xe, thở dài một tiếng, suy nghĩ một hồi, lại thở dài, rồi kéo áo khoác của mình ra, từ từ tháo từng vòng băng quấn quanh bụng để Hoài Lâm nhìn thấy vết thương của anh:
"Vết thương như thế này, Hoài Lâm, bình thường ít nhất phải theo dõi một tháng mới xuống giường được, nhưng giờ đã gần lành rồi. Đầu óc anh cũng bắt đầu mơ hồ, biết đâu tối nay sẽ biến thành… xác sống. Anh không thể đưa em theo được, anh… xin lỗi. Anh sẽ để lại súng cho em, em thông minh, chắc chắn sẽ sống tốt ở nơi an toàn. Còn anh… anh phải rời đi.
Anh không biết mình còn sống được bao lâu…"
Hoài Lâm khẽ gọi: "Anh."
Nghe cậu gọi vậy, Lục Tinh Triệu im bặt, nở nụ cười dịu dàng, đưa tay xoa đầu cậu một cách nhẹ nhàng.
Vì quá nhẹ nhàng, Hoài Lâm còn thấy nhột nhột trên đỉnh đầu.
Hoài Lâm không biết nên nói từ đâu — cậu nên nói với Lục Tinh Triệu rằng mình đã trọng sinh? Hay nên bảo rằng mình biết trước tương lai? Liệu anh có tin không?
Lục Tinh Triệu không hề sắp biến thành xác sống. Những triệu chứng hiện giờ là biểu hiện bình thường khi thức tỉnh dị năng.
Tất cả những người có dị năng sẽ không còn bị nhiễm virus, cơ bắp được cường hóa, chức năng nội tạng thay đổi, trong cơ thể sẽ hình thành một hệ thống năng lượng thứ hai, gọi là hệ thống năng lượng tinh thần.
Vào ngày thứ sáu sau tận thế, Lục Tinh Triệu từng tham gia bài kiểm tra thể năng của giáo phái Phán Quyết, kết quả cho thấy anh đủ mạnh để sống sót trong không gian vũ trụ suốt 30 phút, và có thể sống không cần ăn uống trong suốt 20 năm nhờ năng lượng tinh thần khổng lồ trong cơ thể.
Sự tiến hóa này không đến từ mấy viên tinh thạch huyền ảo như trong tiểu thuyết, cũng chẳng phải giết xác sống để tăng kinh nghiệm, mà là một quá trình tiến hóa sinh học bị tăng tốc đến cực hạn — những khả năng vốn cần đến hàng vạn năm để loài người đạt được, giờ đây chỉ trong một đêm đã có người đạt tới.
Ông trời đúng là thiên vị con người.
Ngày tận thế bắt đầu, ngày đầu tiên là để một số người biến thành xác sống, ngày thứ hai là để một số người thức tỉnh dị năng — loài người chính là sinh vật đầu tiên trên Trái Đất bắt đầu đột biến.
Tâm trí Hoài Lâm dường như đang trôi dạt vào quá khứ — cậu nhớ đến Lục Tinh Triệu khi ấy… còn lạnh lùng hơn bây giờ nhiều.
Lúc này, Lục Tinh Triệu lại chậm rãi nói:
"Em là một đứa trẻ tốt, còn nhiều ngày tháng phía trước, không nên đi theo anh, sống cảnh sáng không biết chiều, chiều không biết mai. Anh đã sống hơn hai mươi năm, hơn mười lần cận kề cái chết mà vẫn sống, lần này còn được em cứu sống, đã là lời rồi. Anh nghĩ, chắc nên trả lại mạng này cho em…"
Ừm, anh ấy tưởng mình sắp chết rồi… Giờ lại là một Lục Tinh Triệu vừa dịu dàng vừa buồn bã.
Hoài Lâm bất giác mỉm cười, vươn tay ôm lấy cổ anh.
Đôi mắt từng là của một xạ thủ giờ đây hiền dịu như sao, Lục Tinh Triệu nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!