Thời điểm con người còn đứng ở đỉnh của chuỗi thức ăn sinh tồn trong tự nhiên, ngoại trừ thiên tai do địa đầu cùng với tự nhiên tạo ra, không có gì có thể nghiền ép đánh bại nhân loại, một nhà sinh vật học danh tiếng đã từng đưa ra kết luận thế này.
Vật do trời định, kẻ phù hợp mới có thể sinh tồn.
Kẻ phù hợp mới có thể sinh tồn, khôn sống mống chết.
Điều này đã đạt được tán thành của rất nhiều người, kẻ yếu cuối cùng sẽ bị nhấn chìm bởi dòng lũ lịch sử, không còn tung tích.
Nhân loại đứng ở đỉnh cao nhất của chuỗi thức ăn, đối với những lời ấy trong lòng vẫn luôn coi đó là lẽ đương nhiên, thượng đế trao cho nhân loại bộ não có thể suy nghĩ, nhân loại từ đó học được sáng tạo.
Tận thế giáng xuống, dị tộc tập kích, kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao nhất hiện tại lập tức lưu lạc xuống tới tầng dưới cùng.
Những lời này, trải qua sự tẩy rửa của tận thế, đã thay đổi.
Mạnh thắng yếu thua, kẻ phù hợp mới có thể sinh tồn.
Kẻ yếu bị đánh bại, bị tiêu diệt, kẻ mạnh mới có thể tiếp tục sống sót trong tận thế, những dị năng giả chiếm lĩnh căn cứ kia mông còn chưa kịp ngồi ấm chỗ trên bảo tọa, đại quân của dị tộc đã quét ngang tiến đến, lấy thế như chẻ tre đánh sập căn cứ mà nhân loại đã từng cho rằng rất kiên cố.
Bị giết hại tàn nhẫn, chia cắt, máu thịt bị cắn nuốt, nhân loại chạy trốn tứ phía, loại hoàn cảnh sống không phải buồn lo, không coi ai ra gì, thanh thản dễ chịu trước kia hoàn toàn không còn tồn tại nữa.
Sống ở bất cứ không gian nào trong tận thế này trong lòng đều phải run sợ, hãi hùng khiếp vía, nhân loại không còn dám một mình đi lại ở bên ngoài, thậm chí là kết bạn mà đi cũng không thể.
Bởi vì, bất cứ lúc nào cũng có khả năng từ một góc nào đó có một con chuột, một con gián nho nhỏ, một con kiến nhỏ bé, hoặc là một con bươm bướm xuất hiện, chỉ trong một giây bọn chúng có thể biến thành người sống, khả năng mạnh mẽ, bắt người không chút nương tay.
Vài năm tiếp theo sau đó, nhân loại không hổ danh là loài linh trưởng thông minh nhất, lẩn trốn, dị tộc dù có đào sâu ba thước đất tìm kiếm cũng khó khăn, vì vậy nhân loại mới có đủ cơ hội để thở dốc.
Mà có lẽ ông trời vẫn còn thiên vị nhân loại, sự sinh sôi của dị tộc phát sinh biến hóa, giao cho những sinh vật này khả năng suy nghĩ cùng biến thân, nhưng lại hoàn toàn cướp đi khả năng sinh dục của bọn chúng.
Lúc đầu vẫn chưa được coi trọng, nhưng khi tất cả động thực vật đều gặp phải loại tai nạn này, các dị tộc bắt đầu khủng hoảng.
Khi xưa, giống đực ở cùng với giống cái, sinh sôi đời sau chỉ là chuyện đơn giản xảy ra trong vài phút, nhưng hiện tại lại gặp phải trở ngại, giống cái ở cùng với giống đực, hoàn toàn không sinh ra đời sau, khả năng sinh dục của chúng cũng chịu sự xâm hại của biến dị mà tận thế mang đến.
Không có đời sau, cho dù có tiến hóa thành mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa thì cũng chẳng làm nên trò trống gì, trăm năm qua đi, tất cả huy hoàng đều sẽ biến thành bụi đất.
Các dị tộc bắt đầu đi truy tìm nguyên nhân, cũng làm thí nghiệm giống như nhân loại, tìm bắt chuột bạch, mà làm đối tượng trút giận trả thù, nhân loại đáng thương đã trở thành chuột bạch trong mắt các dị tộc, các loại thí nghiệm đều cho ra một kết luận nghịch thiên thế này.
Dị tộc kết hợp cùng với nhân loại có khả năng sinh sản ra đời sau.
Một trận tai họa tận thế, cũng bởi vì một màn quỷ dị như vậy mà dừng lại.
Dị tộc không còn giết hại nhân loại một cách tàn nhẫn nữa, mà khi đó, bọn chúng chia thành bốn chủng tộc khác biệt, vì bản thân mình mà sinh sôi, bọn chúng không cùng thống nhất lại với nhau mà chia địa bàn riêng, có bạn đời của riêng mình, bắt đầu phát triển văn minh thuộc về riêng bọn chúng.
Tộc trùng, tộc phi cầm, tộc hải dương, tộc thân thảo, bốn tộc đàn mỗi tộc chiếm một phương, không quấy nhiễu lẫn nhau.
Bọn chúng đối với ý thức lãnh thổ rất mạnh, lãnh thổ khi xưa thuộc về nhân loại đều bị bọn chúng chia cắt toàn bộ, không chừa một mảnh, trong ý thức của những dị tộc này, nhân loại đã không còn bất cứ tư cách gì để chiếm địa bàn.
Bọn chúng qua lại không quấy nhiễu lẫn nhau, nhưng tất cả đều ăn ý mà cùng nghĩ, đó chính là làm sao có thể cướp được càng nhiều, bắt được càng nhiều nhân loại, đem nhân loại thành vật sở hữu của bọn chúng, làm bạn đời, làm thú cưng, hoặc là sức lao động giá rẻ, kém nhất chính là trở thành đồ ăn trên bàn cơm của chúng.
Hành động săn bắt toàn cầu bắt đầu.
Nhân loại cũng không chịu ngồi yên chờ chết.
Các loại phản kháng, đấu tranh không dứt, giữa nhân loại và dị tộc không ngừng xảy ra chém giết, thay đổi, vũ khí đã từng là thứ khiến nhân loại kiêu ngạo, hiện tại cũng trở thành thứ đáng buồn cười.
Mỗi lần đánh trúng, bắn trúng, đều sẽ trở thành năng lượng để dị tộc tiến hóa, chỉ duy nhất sát thương vật lý đơn thuần mới có thể thương tổn đến các dị tộc kia.
Nhân loại vốn đã sống trong hòa bình quá lâu, làm sao có thể có khả năng đánh cận chiến với dị tộc kia chứ.
Dị tộc khi biến thân mạnh mẽ giống như quái thú Zegan trong phim ảnh vậy, không có cách nào công kích chứ đừng nói đến tiêu diệt, nếu như không phải do dị tộc chỉ muốn bắt người chứ không muốn tàn sát giống như mấy năm đầu kia, đừng nói là năm mươi năm, ngay cả năm năm nhân loại cũng không cầm cự nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!