"Hành động của Bạch Vũ, nếu như không có sự thúc đẩy của ngươi, những chuyện này căn bản sẽ không xảy ra."
"Bộ tộc Phi Vũ, bộ tộc Hải Dương, còn có hai quân thượng kia, bạn lữ trong mỗi tộc đều bị giết.
Ngươi còn muốn tiếp tục để thị quân của ngươi tùy ý gây tổn thương cho bạn lữ của ta nữa sao?" Liêm hung hăng nói.
"Ta cũng không có ý này, ta rất ít đi đến khu vực dân cư của ngươi, chứ đừng nói đến chuyện gây tổn thương cho bạn lữ của ngươi." Hắc Vũ nhún vai, không phản bác.
"Có đúng không? Như vậy, một ngày nào đó gã dám to gan đến, ngày đó ta sẽ mang theo cái đầu của gã đưa đến khu dân cư của ngươi." Liêm lạnh lùng nói.
Khoé miệng tà khí của Hắc Vũ biến mất.
Hai trùng nhân cấp cao trầm mặc hồi lâu, nhìn nhau đầy sát khí.
"Ngươi cư nhiên yên tâm đem tất cả thuộc hạ và trùng nhân cấp cao dưới trướng giao cho một nhân loại, chưởng quản, ngươi định làm gì? Nếu như tương lai trùng nhân bị tử vong trong diện rộng, hậu quả này ngươi không cách nào chịu được."
"Ha ha, những trùng nhân đó đều là thuộc hạ của ta, ta tùy ý chi phối, hơn nữa bọn họ cam tâm tình nguyện, có liên quan gì đến ngươi?"
Mắt Liêm bắn ra uy nghiêm và lãnh ý đáng sợ.
"Ngày hôm qua trùng nhân từ biên cảnh chạy về, tình huống của bọn họ ngươi cũng biết, chẳng lẽ ngươi còn muốn tiếp tục kế hoạch của ngươi?"
"Giờ phút này kẻ địch mạnh đã xuất hiện, là chủng loại ngoài hành tinh, là tồn tại có uy hiếp cực lớn đối với sinh tồn của dị tộc."
"Nội chiến chỉ có thể tăng lượng tử vong lên càng nhiều, không chỉ có dị tộc tử vong, mà còn có nhân loại, số lượng nhân loại đã không còn nhiều."
Hắc Vũ cười lạnh.
Tiếng cười lạnh kia, truyền vào trong tai thật sự là chói tai đến mức khó chịu.
"Ngươi đã bị nhân loại kia làm cho mê muội, ngươi không lẽ đến tận giờ cũng chưa biết dị năng của gã là mê hoặc lòng người sao? Gã sở hữu không phải âm thanh đơn thuần của nhân loại, đó là dị năng của bộ tộc Hải Dương, Giao nhân!"
"Nhưng mà, ta không phải là con người, sao có thể bị mê hoặc được đây?" Hắn nhẹ giọng nói nhỏ, như đang nói với Liêm, lại càng giống như đang nói với chính bản thân mình.
Hắc Vũ nhìn về phía trước, phương hướng ánh mắt hắn đang nhìn, là phương hướng của Nhạc Tử Mặc và Bạch Vũ.
Khi nhìn thấy mọi chuyện đã như trong kế hoạch, khoé miệng hắn gợi lên một nụ cười xấu xa.
Liêm theo tầm mắt hắn nhìn đến, sắc mặt lạnh đi.
"Nếu như ngươi còn không thu tay lại, kết cục của ngươi cũng giống như hai vị quân thượng trước kia! Ngươi phải biết hắn đã liên tục giết chết hai quân thượng còn vô số trùng nhân cấp cao khác!"
Hắc Vũ quay đầu lại, ở trên cao nhìn xuống Liêm một hồi lâu, đột nhiên bật cười ha ha: "Ngươi nói, ta bị mê hoặc? Vậy ngươi thì sao, cũng không phải như thế sao?"
"Ngươi nói đối đầu kẻ địch mạnh, ta không nên thực hiện kế hoạch của mình, vậy bây giờ đang đối đầu với kẻ địch mạnh, ngươi vì sao còn ở đây cùng nhân loại kết hôn?"
"Không phải trước tiên ngươi nên chạy đến biên cảnh sao?"
"Liêm, ngươi cũng thay đổi."
Liêm trầm mặc, không phản bác, cũng không phủ nhận.
"Ngươi không cảm thấy nhân loại rất thần kỳ sao?"
"Biết rõ bọn họ rất hay thay đổi, ta vẫn không nhìn được mà sa vào, trầm luân, hi vọng mình cũng có một ngày sống như một con người thật sự!" Nam nhân tà khí nói nhỏ.
Trong ánh mắt kỳ dị kia còn có chút tính trẻ con không nói ra.
Liêm cũng không tiếp tục nói thêm gì với Hắc Vũ nữa, vì vậy y rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!