" Xin chào, tôi là thị quân của Hắc Vũ quân thượng, rất vui được gặp cậu…….
" Bạch Vũ nghĩ lầm người trước mắt chính là Nhạc Tử Mặc, khiêm tốn đưa tay ra, Arnold khoanh tay, ánh mắt kiêu căng, con ngươi màu trà tràn đầy hứng thú.
Arnold cũng không nói lời nào, lẳng lặng nhìn người trước mặt.
"Nếu cậu đã ra đây rồi, sao không mời tôi vào trong ngồi một lát?" Bạch Vũ mỉm cười, cũng không để ý đến thái độ khinh thường của Arnold, với hắn mà nói, rất nhiều nhân loại vì trở thành bạn lữ của quân thượng trùng tộc đều kiêu căng ngạo mạn, hắn thấy nhiều, cũng không cảm thấy có gì không đúng.
Không có bất kì hồi đáp nào, giống như hắn đang tự độc thoại, dù da mặt của Bạch Vũ có dày thì cũng có chút xấu hổ, hắn bình tĩnh nói: "Tuy rằng ngươi là quân thượng phu nhân, nhưng ngươi để khách nhân ở bên ngoài như vậy không khỏi có chút không phù hợp đi, hơn nữa ta cũng là thị quân của Hắc Vũ quân thượng, cho dù địa vị không bằng ngươi, nhưng ngươi cũng không thể như vậy….…"
Arnold lạnh lùng nói: " Thật xin lỗi nha, làm ngươi hiểu lầm rồi, ta chỉ là bạn lữ của một trùng nhân bình thường, tới đây làm chân chạy vặt thôi, cố ý ra đây xem thử người phương nào đang kêu gào rất lợi hại ở bên ngoài, nhưng mà vừa thấy cũng thật là cho ta biết thêm một vài kiến thức mới a."
" Mày!" Bạch Vũ tức giận, bất quá hắn nhịn được, hiển nhiên liền không quan tâm đến mặt mũi, làm như không có gì mà ha hả pha trò qua chuyện.
" Thì ra là vậy a, thì ra là tôi nhìn lầm, một khi đã như vậy phiền cậu vào trong thông báo….……" Tính tình Bạch Vũ cực tốt, bị Arnold tỏ thái độ mà vẫn có thể bày ra vẻ mặt ôn hoà như vậy.
" Miễn! Miễn!" Arnold liên tục cự tuyệt, vẻ châm chọc trên mặt còn mang theo ghét bỏ cực kỳ rõ ràng: " Đến lúc này mà mày còn không hiểu sao? Da mặt cũng thật dày a, bị người ta ba lần bảy lượt từ chối mà còn liều mạng dán lên, mày có biết hai chữ "liêm sỉ" viết như thế nào không vậy?"
Arnoly vươn ngón tay thon dài chỉ chỉ trỏ trỏ nói: " Ở người, quý ở chỗ biết mình biết ta, nếu không sẽ chọc người ta chán ghét, hơn nữa bây giờ mày là thị quân thì sao, phu nhân quân thượng nơi này so với mày còn cao quý hơn rất nhiều, đừng có ở nơi này làm cái bộ dạng kinh tởm đó nữa, tao không ăn nổi bộ dáng này của mày đâu, mời mày giữ lại đi nơi khác mà chơi đi!!!"
Khuôn mặt vẫn luôn ngụy trang tươi cười kia của Bạch Vũ lập tức không giữ được, đây là lần đầu tiên hắn gặp người như vậy, dám có thái độ như thế với hắn.
Trước kia, mỗi khi hắn lấy danh của Hắc Vũ ra lá chắn, ai cũng phải nể hắn ba phần, đối đãi với hắn rất lễ phép.
Người đàn ông này, chẳng những không chịu sự mê hoặc của hắn, ngược lại còn làm hắn mất mặt!
"Đủ rồi! Nơi này không có chỗ để mày lên tiếng đâu, nếu không đừng trách tao để Hắc Vũ lấy mạng nhỏ nam nhân của mày!" Nếu chỉ là một chân chạy vặt nhỏ, Bạch Vũ cũng không tiếp tục ngụy trang nữa, lãng phí thời gian của mình.
"Tao chờ." Arnold không hề sợ hãi "Tao cứ nghĩ mày có bản lĩnh lớn thế nào, vòng đi vòng lại cũng chỉ biết dựa vào dị tộc, chậc!"
Bạch Vũ cảm thấy hôm nay mình thật đen đủi, ban đầu hắn đã muốn vào trong khu vực dân cư của Liêm, kết bạn với Nhạc Tử Mặc, đáng tiếc nam nhân nhà cậu ta phòng bị hắn, Hắc Vũ tạm thời cũng không muốn ra tay với đối phương, thật vất vả mới tìm được cơ hội, nửa đường lại nhảy ra một tên tiện nhân!
Toàn bộ trùng nhân trong Thác Trạch Mộc đều biết, hôm nay ở đấu thú trường rất náo nhiệt, có hai vị quân thượng ở đó quyết đấu tranh đoạt quyền sở hữu phối ngẫu, đa số trùng nhân đều vội vàng đi xem trận đấu này.
Không có cơ hội nào tốt như hôm nay, Bạch Vũ cảm thấy không thể lãng phí như vậy được, hắn cũng mặc kệ thái độ của Arnold như thế nào, chỉ nghĩ trong thời gian ngắn nhất phải đạt được mục đích của hắn.
" Mày tốt nhất mang tao đi gặp chủ nhân nơi này, bằng không phá đại sự của tao, hậu quả mày chắc chắn không thể chịu được!" Hắn tiếp tục sử dụng dị năng của mình, đáng tiếc Arnold đối diện vẫn thờ ơ, giống như đang xem tên hề mà nhìn hắn tiếp tục diễn kịch.
Bạch Vũ cả kinh, ánh mắt lập loè, tâm tư thay đổi thật mau rất nhanh đã hiểu rõ mọi chuyện, kinh hô: " Mày, mày cũng là dị năng giả!"
Arnold hừ hừ, thần sắc kiêu căng, khoanh tay ngẩng cằm nói: " Mày biết thì tốt, đừng có ở trước mặt tao tiếp tục giở trò, nhìn đúng là tởm chết được, mày trừ bỏ sử dụng dị năng với đồng loại để đạt được mục đích thì mày còn biết làm cái gì?"
Bạch Vũ mím môi không nói.
Dị năng hắn rốt cuộc là gì, ngay cả Hắc Vũ cũng không biết, người trước mặt mới gặp lần đầu lại biết được, trong lòng Bạch Vũ có chút lo sợ bất an.
Khi hắn sử dụng dị năng với nhân loại và trùng tộc, nhân loại căn bản không biết được, đại đa số trùng tộc không bị mê hoặc, nhưng chỉ qua một khoảng thời gian, tác dụng của dị năng lên người bọn họ sẽ dần dần biến mất.
Ánh mắt Arnold vô cùng lạnh lẽo, hắn nhìn Bạch Vũ như đang nhìn một đống rác thải, sắc bén, hung dữ, không hề che dấu phần u ám nhất trong nội tâm.
Tràn ngập huyết tinh, khiến người trở tay không kịp.
"Mày biết không? Ở nơi này, cho dù nhân loại có được dị năng, bọn họ cũng sẽ không xuống tay với đồng loại của mình.
Trong mắt của tao, một tên nhân loại như mày, so với dị tộc còn đáng ghét hơn."
Bạch Vũ gắt gao cắn chặt môi, ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm ngũ quan đẹp đẽ của người kia, như thể muốn khắc sâu nó vào trong đầu: "Mày là nhóm người tiến hóa mới đúng không? Đời thứ ba à?"
Arnold hơi ngừng một chút khiến Bạch Vũ lập tức biết được suy nghĩ của mình là đúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!