Chương 39: (Vô Đề)

Thanh âm máy móc lạnh băng của hệ thống trả lời: "Là do nhân loại tự mình phát minh ra, tuy rằng dị tộc có thể biến thành hình người nhưng ở rất nhiều phương diện vẫn kém xa so với nhân loại."

Thực ra Nhạc Tử Mặc đã sớm đoán được đáp án sẽ như vậy, chỉ là nhận được câu trả lời trực tiếp như thế từ hệ thống cậu vẫn cảm thấy khó thở vì khó chịu.

"Vì sao?" – Nhạc Tử Mặc hỏi.

Hệ thống không trả lời, yên lặng tới mức khiến người ta sợ hãi.

"Vì sao chứ?! Vì sao nhân loại lại muốn nghiên cứu ra thứ như vậy, biến chính mình thành người không ra người, quỷ không ra quỷ, khiến tất cả đều phải sống trong cảnh khổ sở như vậy…"

Hệ thống: "Thực ra người trong mạt thế này đều biết loại thuốc kia từ đâu mà có, cậu cho rằng ai cũng phẫn hận giống như cậu sao? Đừng có tiếp tục giả vờ ngớ ngẩn nữa, nếu như thật sự muốn chết thì sẽ chẳng bị bắt tới làm tù binh, khi căn chứ bị tấn công cứ chết luôn đi cho rồi.

Sau khi bị áp giải đến nơi này, tất cả mọi người đều biết số phận của mình tiếp theo sẽ là như thế nào, lựa chọn khuất phục chẳng có gì là sai cả, cậu không cần phải nghĩ rằng tất cả mọi người đều vô tư, cũng không cần thiết phải cứng đầu cứng cổ tỏ vẻ hiên ngang.

Thái độ đó của cậu trong mắt người khác chính là ngớ ngẩn, là đáng khinh."

Hai mắt Nhạc Tử Mặc đỏ ngầu, thở phì phò, cơn giận dữ ngày một tăng cao nhưng lại chẳng trút vào đâu được.

Cậu biết những gì hệ thống nói là sự thật, nhưng cậu vẫn không thể nào tiếp thu được hiện thực tàn khốc này.

Có lẽ có hàng trăm ngàn lý do để bắt đầu cho tất thảy những chuyện này, tỷ như vì để tiếp tục tồn tại, hoặc vì tranh thủ thời gian để có thể hòa hoãn trong chiến tranh, có điều, hiện trạng như hiện nay là do dị tộc hay nhân loại tạo thành, thật sự không thể nói rõ được.

Lúc này Nhạc Tử Mặc mới tỉnh ngộ, có lẽ cậu thật sự là một thằng ngu, cậu vốn cho rằng dị tộc đối xử bất công với nhân loại, cho rằng tất thảy những bất công mà nhân loại phải chịu là do dị tộc mà ra cho nên vẫn luôn dùng thái độ cừu hận mà đối đãi bọn họ, hiện tại suy nghĩ kỹ lại, ở nơi này có mấy người không phải là do tự làm tự chịu?

Đã không có khí thế mạnh mẽ, lại chẳng có năng lực gì, thế thì cậu có gì để mà trông mong chứ, cứ sống tốt cuộc sống của mình là được.

Bởi vì thế giới này vốn dĩ đã bất công, cứ tiếp tục truy cứu xem ai đúng ai sai thì thật là quá ngu.

Có lẽ bản thân cậu cho rằng mình vẫn còn chút nhân tính, nhưng trong mắt những người khác thì đó chỉ là c*t chó mà thôi, chẳng biết ở ngoài kia có bao nhiêu người đang chỉ vào mũi cậu mà chửi, trong khi cậu lại ở chỗ này mù tịt, chẳng biết gì.

Có lẽ mạt thế chính là như vậy, chẳng qua cậu biết quá ít mà thôi.

"Cám ơn mày." – Nhạc Tử Mặc nói cám ơn với hệ thống.

Hệ thống không đáp lại, cho Nhạc Tử Mặc ít hạt giống, ấy vậy mà lại là hạt giống cây xương rồng.

Nhạc Tử Mặc cầm một bao hạt giống cây xương rồng mà cạn cả lời: "…Cái này à? Tao còn tưởng mày sẽ cho tao cái khác chứ, cái thứ này ăn được sao?"

Hệ thống: "Được, đây là hạt giống cây xương rồng loại lớn mọc ở sa mạc, tỉ lệ sống sót rất cao, chịu nóng chịu rét, đất đai chỗ trùng tộc bên này đầy một trời cát vàng, bụi đất mù mịt, mặt đất lồi lõm, địa chất rất không tốt, cậu cứ trồng cây xương rồng trước đi, thứ này lớn rất nhanh, trước mắt cứ nuôi đất cho phì nhiêu đã rồi mới trồng được thứ khác."

Hệ thống đã nói như vậy rồi Nhạc Tử Mặc cũng chẳng thể phản bác, cậu cũng không nghĩ ra nổi ở cái chỗ đầy cát là cát thế này thì có thể trồng được thứ gì.

Cậu đi tìm Băng, nói ra yêu cầu của mình, Băng nghe xong yêu cầu của Nhạc Tử Mặc, ánh mắt nhìn Nhạc Tử Mặc giống hệt như những người khác.

"Đại nhân, ngài nói thật sao?" – Băng hỏi lại lần nữa.

Nhạc Tử Mặc cũng cảm thấy mình ngu thật, yên lặng gật đầu: "Đúng, tôi muốn tìm một miếng đất có chất đất tốt một chút để trồng ít thức ăn, những loại thịt kia tôi ăn không được quen cho lắm."

Đúng là một nhân loại quái đản~

Công việc hiện tại của sâu rau xanh ở trong khu dân cư của Liêm quân thượng chính là bác sĩ tư nhân, chức trách chủ yếu của hắn là bảo vệ và chữa bệnh cho thị quân đại nhân.

Vì thế, hắn cứ cả ngày ăn không ngồi rồi lượn lờ xung quanh Nhạc Tử Mặc.

Cũng do vậy mà sau lưng hai nhóc tùy tùng của Nhạc Tử Mặc có nhiều thêm một người.

Sâu rau xanh là một tên mặt trẻ con, so với trùng tộc thì vóc dáng cũng thuộc dạng nhỏ xinh, là một trùng nhân có đôi mắt màu xanh lục, tính cách thì lơ tơ mơ, lại còn thích âm thầm phỉ nhổ người khác.

Mau tới đây mà nghe xem thị quân đại nhân nói cái gì này, hắn thế mà lại nói sẽ cuốc đất trồng trọt, có nhân loại như vậy thật sao? Chẳng phải những thị quân đại nhân khác mỗi ngày đều đi ra ngoài chơi một chút, mua sắm, tâm sự sao, thị quân nhà hắn thế mà lại muốn làm những việc này? Hay là cảm thấy trùng tộc chúng ta không nuôi nổi hắn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!