Trước kia khi Tô còn ở nô lệ trường đã từng nghe nói có một vị nhân loại anh hùng đã từng làm ra những chuyện vĩ đại như vậy, nó cảm thấy đó mới là những điều nó hướng tới.
Tuy rằng nó sinh ra đã hèn mọn, hạ tiện, nhưng mà Tô cảm thấy linh hồn của nó so với nhân loại chưa từng đi vào nơi ở của nô lệ ấy còn sạch sẽ hơn rất nhiều.
Ít nhất thì, nó sẽ không sa đọa.
Mục tiêu tương lai của nó chính là giết chết tất cả trùng nhân.
Lúc nhìn đến nhân loại trước mắt này, Tô cảm thấy nó không thể nhịn được nữa.
Nhưng mà vận mệnh chính là không công bằng như vậy đấy, ai bảo nó sinh ra ở một nơi dơ bẩn khiến người ghét bỏ như vậy chứ? Nếu như nó có một xuất thân tốt, nhất định nó sẽ làm được tốt hơn rất nhiều người.
Nhưng mà hiện tại, nó không thể không cúi đầu trước những kẻ độc ác này.
Đáng giận, sẽ có một ngày, nó sẽ đạp tất cả những kẻ này dưới lòng bàn chân.
Cùng là đồng loại, vậy mà có thể làm ngơ trước sự cực khổ của nó.
Tô cảm thấy cực kỳ đau lòng và thất vọng.
"Đại nhân, em chỉ muốn hầu hạ ngài, mấy ngày nay ngài vẫn luôn không sai bảo em và Đồng làm bất cứ chuyện gì, cũng không để bọn em ở bên cạnh hầu hạ.
Đại nhân, nếu như ngài cảm thấy chúng em không tốt, chúng em có thể sửa, cầu xin ngài đừng vứt bỏ chúng em." – Tô nói đến mức như thể móc gan móc ruột, đôi mắt rủ xuống, cực kỳ đáng thương, hai cánh tay gầy nhẳng khẩn trương túm lấy mảnh vải khố, trông vô cùng tội nghiệp, đôi mắt nhỏ nhỏ nhìn người trông như một con cún con có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
"Đại nhân, cầu xin ngài đừng vứt bỏ chúng em, bị vứt bỏ quay về nô lệ trường, em và Đồng sẽ sống không bằng chết." – Tô khóc lóc ý bảo Đồng đang đứng ở một bên bưng nước cũng quỳ xuống.
Đồng yên lặng liếc mắt nhìn Tô một cái rồi chậm rãi buông chậu nước xuống.
Nhạc Tử Mặc nhướn mày, cười như không cười mà nhìn thằng nhóc thay đổi sắc mặt nhanh như làm ảo thuật này, trong lòng không khỏi buồn cười.
Cậu còn chưa làm gì cả mà tên nhóc này đã diễn thành như vậy rồi.
"Tôi chỉ không bảo các em làm việc các em đã nghĩ tôi không cần các em? Vậy được rồi, mấy ngày nay các em sẽ có việc làm." – Nhạc Tử Mặc cũng chẳng thèm để ý đến vẻ mặt nghẹn đỏ lên của Tô, bảo bọn họ ra ngoài.
Đồng không nói một tiếng nào, thành thật đi ra.
Tô quỳ trên mặt đất vừa tức lại vừa bực, trong lòng âm thầm mắng Nhạc Tử Mặc có mắt như mù, không hiểu được lòng tốt của người khác, đồng thời cũng oán hận Đồng, vào lúc mấu chốt lại đi kéo chân sau của nó.
Nhạc Tử Mặc nói xong thì không để ý đến Tô nữa, ở trong mắt cậu, Tô chỉ là một đứa trẻ, cho dù có trải đời thế nào thì cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ con, đúng là có mưu mô đó, nhưng thật đáng tiếc, Nhạc Tử Mặc thân sống trong xã hội hiện đại, xem nhiều phim cung đấu như vậy lại còn phải va chạm với các mối quan hệ phức tạp trong xã hội, chỉ chút mưu kế nhỏ này cậu sao có thể không nhìn ra được.
Thật sự là quá thiếu kiên nhẫn, so với Tô thì cậu vẫn đánh giá Đồng cao hơn.
Tô quỳ ở trên đất rất lâu cũng không thấy Nhạc Tử Mặc bảo nó đứng dậy, cậu lại còn vô cùng ung dung tự tại mà tự mình lau rửa, giống như đã coi nó thành một người trong suốt vậy.
Tô yên lặng cúi đầu xuống, đôi mắt non nớt của nó ngập tràn lệ khí và oán hận.
Hừ!
Cho dù có mang cho mày bao nhiêu nước sạch đi chăng nữa mày cũng chẳng thể rửa sạch một thân dơ bẩn ấy đâu!
Làm lãng phí nhiều nước sạch như vậy!
Cuối cùng cũng lau rửa xong, cả người sạch sẽ cũng khiến mệt mỏi tan bớt, dường như lúc này Nhạc Tử Mặc mới nhận ra rằng Tô vẫn còn quỳ trên mặt đất đang nức nở không ngừng, liên tục nói: "Ôi, sao em còn ở đây? Chẳng phải đã bảo em lui ra rồi sao? Mau đứng lên đi, đừng quỳ nữa."
Tô cắn răng, trong lòng lại càng hận hơn, tuy vậy bên ngoài vẫn tỏ ra ngoan ngoãn: "Vâng, đại nhân." – Nói xong, cực kỳ chật vật mà bò dậy.
Lúc này Đồng mới đi vào bưng nước bẩn ra.
Tô nước mắt lưng tròng, trong lòng ngập tràn đau khổ đi theo ra ngoài, chờ tới khi ra khỏi phòng ngủ rồi, đóng cửa lại, khuôn mặt non nớt nho nhỏ đang vô cùng đau khổ lập tức biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại lạnh lùng và khinh thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!