Chương 36: (Vô Đề)

Liêm rất chân thành, dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ, nếu như bỏ qua việc hiện tại cả người y đang trần chuồng, trong tay còn dính đầy cái thứ đồ chơi dâm uế kia thì giờ phút này thực sự trông y nghiêm túc đến cực điểm, cái thần thái kia như thể đang tuyên bố với cả thế giới rằng vào giờ phút này y đang thực hiện một nghi thức vô cùng thần thánh trang nghiêm.

Khóe môi y nhếch lên tạo thành một đường cong, thể hiện rõ ràng rằng vào thời khắc này tâm trạng y đang vô cùng tốt.

Động tác của y dịu dàng, trân trọng, cẩn thận từng li từng tí.

Rõ ràng chỉ dùng một hai giây là có thể hoàn thành nhiệm vụ nhưng Liêm lại cứ thế kéo dài đến hai phút, Nhạc Tử Mặc nằm sấp cũng sắp cười đến điên mất.

Liêm giơ tay lên, ngữ khí có chút sâu kín, trên khuôn mặt vẫn là biểu lộ lạnh lùng vạn năm không hề thay đổi kia: "…Lần này nhất định chúng ta có thể tạo ra một quả trứng."

Nhạc Tử Mặc nhịn cười, đối với cái giọng điệu khẳng định của tên trùng nhân này buồn cười không thôi: "Liêm, trước kia anh cũng dùng loại phương thức này để giao phối với những nhân loại khác sao?"

"Đúng." – Liêm dừng lại một chút: "Nhưng mà, bọn họ đều không chịu phối hợp, hùng hùng hổ hổ, cuối cùng vẫn miễn cưỡng bôi tinh dịch của tôi lên, Tiểu Mặc, em tốt hơn rất nhiều, đồng ý phối hợp với tôi."

Con ngươi màu đen của Liêm lấp lóe, phát ra ánh sáng dị dạng, ánh mắt của y sáng rực, giọng điệu quen thuộc lại có thêm vài phần khẩn trương: "Lần này dài như vậy, nhất định có thể mang thai, Tiểu Mặc, về sau tôi sẽ đối tốt với em hơn."

Nhạc Tử Mặc: "…" – Đột nhiên lại có cảm giác như đang lừa gạt người thành thật, phải làm sao bây giờ?

Rõ ràng không làm gì, lại còn là đối tượng bị ép buộc, thế mà lại cảm thấy rất chột dạ, có điều Nhạc Tử Mặc vẫn có chút ích kỷ nho nhỏ, cậu sẽ không vì chút chột dạ này mà biến thành thánh mẫu đi nói cho Liêm biết, chủng tộc không đúng, phương thức giao hợp không đúng, anh phải thay đổi cách giao hợp gì đó.

Còn lâu hắn mới nói.

Chả hiểu vì sao trong lòng lại cứ cảm thấy thoải mái ý nhở?

Nhạc Tử Mặc tự phỉ nhổ bản thân, chả có nhẽ cậu cũng là biến thái.

"Nếu như không thể mang thai thì sao?" – Cậu chưa từng nghe nói chỉ cần bôi bôi tinh dịch ở bên ngoài cơ thể mà có thể mang thai, nếu như cậu mang thai được thì đúng là gặp quỷ.

Hơn nữa, cúc hoa ở phía sau cậu đóng chặt lại, cho dù Liêm có bôi lên cỡ nào đi chăng nữa, không tiến vào cơ thể, muốn mang thai một quả trứng thì quá ư là hão huyền.

Liêm yên lặng nhìn cái mông trắng trắng của thị quân một chút, nhịn không được lại bóp bóp hai cái, cảm thấy rất đã ghiền, lại bóp bóp, vẫn còn nghiện.

"Không được thì lần sau tôi lại tiếp tục cố gắng nhiều hơn, bắn nhiều hơn một chút, như thế nhất định có thể được." – Liêm tính toán, một lần nữa dùng giọng khẳng định nói.

Nhạc Tử Mặc cảm thấy, cậu sắp bị sự ngốc nghếch của đối phương làm cho phát khóc.

Cậu rất muốn nói, những gì cậu nói không phải có ý này, mẹ nó, anh có bắn nhiều đi chăng nữa mà sai chỗ, lệch vị trí thì cả đời này cũng đừng mong có được một quả trứng.

"Em nâng mông lên cao chút đi, tinh dịch của tôi sắp chảy hết xuống dưới rồi, như thế sẽ không có cục cưng…" – Nhìn thấy cái mông trắng trắng lắc qua lắc lại, Liêm lưu luyến không rời mà bỏ tay ra, trong lòng còn đang hồi tưởng lại nhiệt độ cùng xúc cảm đặc biệt khi chạm vào làn da nhân loại.

Trùng nhân bọn y dù có biến hóa cũng không giống được như vậy.

"Đừng, đừng nhúc nhích, em nằm lại đi, vểnh mông lên cao một chút."

Thật đáng tiếc, bị chảy đi rất nhiều.

Liêm yên lặng thở dài một chút, đè eo Nhạc Tử Mặc để nửa người dưới nhếch cao lên hết mức.

Nhạc Tử Mặc đang bò được nửa đường thì bị một cánh tay đè lại, nghẹn một hơi suýt chết.

"Này! Anh mau thả tôi ra, hiện tại tôi rất khó chịu…" – Nhạc Tử Mặc cảm thấy không thể nhịn được nữa.

Một chút cảm giác đồng tình mới nãy kia đều quăng cho chó ăn hết rồi, sao cậu có thể ôm tâm tư đồng cảm với cái loại dị tộc này cơ chứ, chưa được bao lâu thì báo ứng đã đến luôn rồi đấy.

Anh xoa xong rồi thì thôi đi, lại còn hết lần này đến lần khác hành động cứ như tên biến thái, véo véo bóp bóp, Liêm, anh có phải là trùng nhân không đấy? Chẳng phải anh không biết cái gì gọi là tiền hí sao? Không biết tiền hí mà anh còn dám mò mẫm đi làm, không phải đùa giỡn lưu manh, chẳng lẽ anh cho rằng mông tôi là cái bánh màn thầu đấy à, cho là bóp bóp véo véo không cảm thấy đau chắc?

Nhịn mấy phút, đối phương vẫn không chịu buông tay, mà theo sự xoa bóp của đối phương, Nhạc Tử Mặc hoảng sợ phát hiện, tinh dịch trước đó bôi bên ngoài hoa cúc hình như đang chảy vào bên trong.

A a a a a a a!!!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!