Lúc Liêm dẫn theo đám cấp dưới sắp tiến vào giữa rừng dừa, y đột nhiên dừng lại.
Không thể tiếp tục tiến lên nữa.
Lần này y tới chỉ là vì bắt một con bò cho Tiểu Mặc, không muốn khơi mào chiến sự, vả lại trùng nhân đến đây không nhiều, đều là những cấp dưới trung thành nhất của hắn, cho dù có bất cứ người nào phải hy sinh Liêm cũng cảm thấy cái được không bù nổi cái mất.
Y ra dấu tay, dùng sóng âm đặc hữu của trùng tộc tiến hành trao đổi nội bộ.
"Trước hết chúng ta đừng tiến lên, mọi người ở chỗ này phân tán ra, nếu như phát hiện có ngưu nhân thì tập hợp lại cùng một chỗ hành động, không được tùy tiện ra tay." – Gương mặt âm lãnh trắng nõn quá mức, bờ môi mấp máy, vài tiếng sàn sạt như có như không vang lên.
Loại thanh âm này ở trong khu rừng dừa lớn như vậy có vẻ cực kỳ nhỏ bé, gần như không hề cảm nhận được.
Cho dù chỉ là một trận gió biển thổi vào khiến từng phiến lá dừa phát ra tiếng vang xào xạc cũng so với thanh âm này vang dội hơn rất nhiều.
"Được, quân thượng, chúng ta tách ra."
"Quân thượng cẩn thận."
"Mọi người bắt đầu tản ra, đừng đi quá xa." – Lại là một trận tiếng vang sàn sạt, trùng nhân người nào người nấy leo lên trên những cây dừa to lớn, tung người một cái đã nhảy vọt lên trên những thân cây dừa khác nhau, dáng điệu uyển chuyển, tùy ý nhẹ nhàng bật lên, bọn họ liên tiếp nhảy lên, quan sát vùng lãnh địa không thuộc về bọn họ này.
Ở bên dưới bắt đầu có không ít động vật bốn chân tuần tra, đại đa số bản thể đều là động vật trên lục địa, thân thể hết sức khổng lồ, cơ thể lại cực kỳ linh hoạt, qua lại như thoi đưa trong phiến rừng dừa che khuất bầu trời.
Rừng dừa cao lớn rậm rạp, thô to rắn chắc, cứ cách mười mấy mét lại có một cây, cơ thể của động vật trên lục địa so với trùng tộc còn lớn hơn, mỗi một động vật bốn chân trên lục địa một khi biến thân đều sẽ trở thành quái vật khổng lồ.
Trùng tộc to bằng một căn nhà, thế thì động vật trên lục địa chính là một tòa kiến trúc lớn, lớn đến mức, bước trên mặt đất sẽ phát ra tiếng vang rầm rập khiến mặt đất run rẩy.
Cỏ dại ngày xưa bị con người giẫm dưới lòng bàn chân, giờ đây thấp nhất cũng cao hai ba mét, cao hơn nữa thì có thể hơn mười mét, đó còn là do đây là vùng duyên hải, nồng độ muối trong đất tương đối cao, cỏ dại đã có thể mọc tươi tốt đến như thế, ở trong hoàn cảnh thế này, nhân loại căn bản hoàn toàn không có cách nào di chuyển một cách bình thường được.
Tất cả tuần tra đều đã biến thân thành động vật cỡ lớn thân cao đến mấy chục mét, mà đó còn là do thể trạng vốn dĩ của chúng không quá to, ví dụ như loài chó Teacup*, Chihuahua*, chó bướm*, còn có cả mèo tai cụp* thông minh hơn người, mèo Ba Tư*, mèo ragdoll* mà nhân loại đã từng rất yêu thích.
Bởi vì giá trị vũ lực nhỏ, dáng người lại nhỏ nhắn xinh xắn hơn những động vật bốn chân khác nên phụ trách tuần tra.
Bọn chúng có khứu giác linh mẫn, động tác mạnh mẽ, một khi phát hiện có bất cứ điều gì không đúng sẽ tức thời chạy đi bẩm báo.
*Loài chó Teacup:
*Chihuahua:
*Chó bướm:
*Mèo tải cụp:
*Mèo Ba Tư:
*Mèo Ragdoll:
Liêm thận trọng né qua mấy động vật tuần tra, những động vật bốn chân này, tên nào tên nấy khứu giác cực kỳ nhạy bén, y đã leo đến đỉnh cao nhất của cây dừa, cách phía đưới hơn mấy trăm mét mà ánh mắt của những tên tuần tra này vẫn nhiều lần sắp quét được đến người y.
Ngưu nhân lạc đàn khó tìm, không lạc đàn thì lại rất nhiều.
Trong thời gian một tiếng, Liêm đã gặp hai nhóm, theo thứ tự là tộc phi vũ và tộc nhân thảo tới, một tộc nhân có quan hệ không tồi lắm với y trong tộc phi vũ nói, trong tộc đàn của bọn họ có một phu nhân của quân thượng muốn ăn thịt dê, bọn họ không còn cách nào khác, tụ lại đi đến đây săn giết mấy con dê mang về…
Lại còn đòi giết mấy con, Liêm âm thầm phỉ nhổ trong lòng, lúc tiến vào rừng dừa y có trông thấy mấy con, nhưng mà còn lâu y mới chỉ chỗ cho đối phương, bởi vì y vẫn chưa tìm được ngưu nhân, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Một người thuộc tộc thân thảo khác nói là muốn tới giết một con cá, người kia là một đóa hoa ăn thịt người, là giống cái, cả dáng người lẫn khuôn mặt đều yêu diễm đến cực hạn, nhưng giờ phút này trên mặt toàn bộ đều là bất đắc dĩ cùng buồn rầu.
"Sao cô ấy lại muốn ăn cá kia chứ, đa số cá đều không thể ăn, nhiều xương như thế, lại còn ở dưới nước, tôi làm sao mà xuống đó bắt được?"
"…" – Đáng đời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!