Chương 27: (Vô Đề)

Nhạc Tử Mặc: "…"

Nhìn thấy đồ mình mang tới đã được nhận lấy, Trương Trạch Giai cũng không căng thẳng nữa, hắn buông gián cục cưng trong lòng xuống mặc cho nó chạy khắp nơi, nắm lấy một đầu dây thừng, rất tự nhiên kéo một cái ghế tới ngồi bên cạnh Nhạc Tử Mặc.

Liêm nhìn chân Nhạc Tử Mặc một chút, vết thương bị cắn biến thành màu đen đã bắt đầu tán đi, có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp, hắn gật gật đầu với Nhạc Tử Mặc rồi đi ra ngoài, mấy nô bộc cũng xếp hàng ra theo.

Trương Trạch Giai là một người vai rộng eo hẹp, so với mặt bằng chung của nhân loại thì tương đối cao, Nhạc Tử Mặc ước chừng hắn cao tầm 1m9, người gầy gầy yếu yếu, tướng mạo nhìn rất nhã nhặn, mắt một mí, đôi mắt màu trà, sống mũi cao, môi mỏng, thuộc loại hình anh tuấn, kiểu người này nếu là ngày trước thì chính là một anh chàng cực kỳ đẹp trai.

Hiện tại hắn quần áo mộc mạc, là loại quần áo bằng vải thô màu lam nhạt thô ráp, phối đơn giản, cả người tinh thần không tốt, luôn luôn cho người khác ảo giác hắn ngủ không đủ giấc.

Trên mặt Trương Trạch Giai mang theo vẻ mệt mỏi, khi nhìn thấy Nhạc Tử Mặc có chút sốt ruột thì không khỏi phát ra tiếng cười khẽ, xua xua tay ra hiệu hắn đừng như vậy: "Tôi ngồi ở đây một lát, chờ cho chân cậu khỏi lại, vả lại, nơi này là phòng của cậu, người không yên lòng phải là tôi mới đúng."

Nhạc Tử Mặc ngượng ngùng cười cười, mất tự nhiên hết sức: "Có lỗi quá, mấy ngày nay quá lo lắng cho nên nhìn thấy cái gì cũng đều có chút cảnh giác, anh đừng để bụng nhé."

"Tôi hiểu, tôi hiểu mà, lúc tôi vừa mới tới đây cũng như vậy, qua một thời gian rồi thì thấy cũng ổn.

Có thể lúc mới đầu còn tương đối phản cảm và chán ghét, chờ đến khi quen rồi, cậu sẽ phát hiện thực ra trùng nhân ở nơi này cũng rất dễ ở chung, so ra mà nói, khó chung đụng hơn khả năng lại chính là đồng loại…" – Trương Trạch Giai cười khổ, thấy biểu cảm của Nhạc Tử Mặc có chút sững sờ, đột nhiên nghĩ đây là lần đầu tiên mình nói với một nhân loại như thế, sau đó tự giễu bản thân mình nói: "Có phải cậu nghĩ đầu óc tôi có vấn đề rồi không.

Ha ha, tôi cũng cảm thấy đầu óc mình chập mạch rồi.

Được rồi được rồi, không nói cái này nữa, nói chút chuyện vui đi, còn chưa tự giới thiệu, tôi tên là Trương Trạch Giai, Trương trong trường cung, Trạch trong ba nét chấm thành sông, Giai trong mẫu mực."

Nhạc Tử Mặc cười cười, cảm thấy tính cách của người này không tệ, cũng rất hòa đồng: "Tôi tên là Nhạc Tử Mặc, Nhạc chính là đồi núi rừng cây, Tử là quét ngang, Mặc là mực nước.

Tôi vừa mới tới nơi này, còn chưa quen thuộc, có rất nhiều thứ không hiểu, trước đó đã đụng phải con của anh, thật sự rất xin lỗi.".

harry potter fanfic

"Không có gì đâu, phải là tôi nói xin lỗi mới đúng, đúng rồi Tử Mặc, có phải đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy trẻ con trùng tộc không?" – Trương Trạch Giai nhận lấy nước mà nô bộc mang tới, sau đó ra hiệu cho thằng nhóc kia đi ra ngoài.

Nhạc Tử Mặc nghĩ đến đây thì cực kỳ luốn cuống, lúc trước cậu còn tưởng đây là thú cưng mà trùng nhân để bọn họ nuôi ấy.

"Ừm, đúng vậy, hôm nay là lần đầu tiên tôi ra đường, nhìn thấy bọn chúng bị dây thừng dắt đi, cảm thấy cực kỳ kỳ lạ." – Nhạc Tử Mặc xấu hổ gãi đầu.

Trương Trạch Giai bị chọc cười to thành tiếng: "Thực ra lúc tôi mới tới nơi này cũng rất khiếp sợ, rất không hiểu vì sao lại phải dùng dây thừng buộc lại, chờ đến khi tôi sinh Man Tây ra thì đã biết, bọn nó rất thích chạy, mà một khi đã chạy khỏi tầm mắt rồi thì có khả năng không thể trở về được nữa." – Nói đến phần sau, nụ cười trên mặt Trương Trạch Giai biến thành cười khổ.

Sau đó, thấy Nhạc Tử Mặc dường như chẳng thèm để bụng, Trương Trạch Giai có chút lo lắng, miệng mấp máy nhiều lần, giống như đã quyết định điều gì đó: "Tử Mặc, cậu vừa mới tới nơi này nên có nhiều thứ không hiểu, nếu sau này cậu có con của chính mình, ngàn vạn lần phải bảo vệ cho tốt.

Trùng nhân ở đây đối xử với trẻ con trùng nhân cực kỳ tốt, cũng cực kỳ yêu quý, nhưng có một số người rất cực đoan, đừng nghĩ bọn họ là những nô lệ chỉ biết nghe lời, cậu cũng phải để tâm một chút."

Hiểu được đối phương đang truyền lại kinh nghiệm cho mình, Nhạc Tử Mặc vui vẻ tiếp nhận: "Tôi biết rồi, tôi sẽ chú ý."

"Còn có, đừng thương hại hoặc đồng tình ai cả, chẳng ai sống mà dễ dàng, ở nơi này, thương hại hoặc đồng tình sẽ khiến mình lâm vào tai bay vạ gió."

"Có rất nhiều người tự tạo nghiệp, chờ cậu ở lại nơi này lâu rồi thì sẽ biết, cậu muốn nghe thì nghe, dù sao thời gian còn dài, kiểu gì cậu cũng sẽ gặp phải." – Trương Trạch Giai cảm thấy hôm này mình có chút thần kinh, lại đi nói nhiều với một người mới quen biết như vậy.

Suốt khoảng thời gian này hắn vẫn luôn quan sát vết thương bị cắn ở chân của Nhạc Tử Mặc, khi nhìn thấy vệt đen đã hoàn toàn tan hết, lúc này mới ôm gián cục cưng đứng dậy.

"Tôi đi về trước đây, nếu chân của cậu có chỗ nào không thoải mái thì lại tới tìm tôi." – Trương Trạch Giai xác nhận lại lần nữa, đoán chừng không còn vấn đề gì, lúc này mới yên tâm rời đi.

Nhạc Tử Mặc: "Được, tôi biết rồi." – Cậu thử bước đi hai bước, cảm giác ở đùi phải đã khôi phục, không cò bất kỳ khó chịu gì, ngoại trừ trước cẳng chân còn có một vết cắn nho nhỏ ra.

Đưa tiễn Trương Trạch Giai, Nhạc Tử Mặc ngồi lại trong căn phòng mát mẻ thoải mái dễ chịu dưới mặt đất, cái nóng bức của thời tiết rất nhanh đã bị tiêu trừ, cảm giác choáng váng trước kia cũng biết mất, thật sự đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Không còn việc gì nữa, cậu lật cục thịt khô như cục than đen trong bao mà Trương Trạch Giai cho mình ra.

Miếng nào cũng rất lớn, đủ lượng, to bằng bàn tay, chỉ là vẻ ngoài hơi khó coi một chút.

Cậu để lên mũi hít hà, có vị cháy của than, đồng thời còn ngửi được mùi thịt bò nướng, mang theo vài phần nghi hoặc, Nhạc Tử Mặc chọn lấy một miếng nhỏ, hơi thấp thỏm bất an nếm nếm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!