Chương 22: (Vô Đề)

Cửa vào là một lối đi nhìn khá giống hình vòm, nơi này chính là nơi có lưu lượng trùng tộc tụ hội nhiều nhất Thác Trạch Mộc.

Là nơi nhiệt huyết sôi trào nhất, cũng là nơi tàn khốc nhất.

Là sàn giao dịch của tiền tài, quyền, sắc ( nhân loại), mỗi ngày từ cổng ra vào của nơi đấu trường này có trùng tộc từ khắp nơi lui tới, ở cửa vào của đấu trường có trùng nhân đứng hai bên canh gác, đăng ký hoặc thu phí.

Băng tiến lên đăng ký cùng đóng tiền phí tổn, một đoàn người lập tức theo vào, Nhạc Tử Mặc đi sát bên cạnh người Liêm, bởi vì trùng nhân lui tới rất nhiều, so với chợ bán thức ăn còn nhiều hơn.

Cái lối đi hình vòm này rộng khoảng mười mét, cao hơn hai mươi mét, nhưng các trùng nhân vẫn phải chen chúc khi đi vào.

Ở chỗ này, Nhạc Tử Mặc mới hiểu được địa vị của Liêm trong trùng tộc cao bao nhiêu, thời điểm hắn đi qua gần như mỗi một trùng tộc xa lạ đều sẽ kính nể và sùng bái nhìn Liêm, sau đó lại quét ánh mắt tò mò cùng vẻ mặt kinh ngạc mà nhìn Nhạc Tử Mặc đang được bọc vô cùng kín.

Mới đầu là một đoạn đường được xếp bằng phẳng từ những phiến đá, sau đó là từng bậc từng bậc cầu thang, cầu thang rất cao, mỗi một bậc cao chừng nửa mét, đối với đại đa số trùng tộc có đôi chân dài mà nói, cầu thang này đối với bọn họ căn bản không phải vấn đề gì.

Nhưng hiện tại, Nhạc Tử Mặc cao một mét tám, từ trước đến giờ vẫn luôn được khen là chân dài, bây giờ lập tức biến thành chân ngắn…

Cũng may, vẫn còn có một trùng tộc cá biệt như Thanh Minh, hắn không cao, chân cũng không dài, so với Nhạc Tử Mặc cũng chẳng khá hơn chút nào, đi cực kỳ chậm, chẳng kém Nhạc Tử Mặc là bao, đã thế lại còn cẩn thận từng li từng tí một, bước một bước lại phải chú ý dưới chân, nhìn có vẻ rất sợ chết???

Có sự tồn tại khiến trùng tộc cực kỳ xấu mặt là Thanh Minh, lực chú ý của nhân loại là Nhạc Tử Mặc cũng được giảm bớt khá nhiều.

Dưới bậc thang, tầng cuối cùng, có trùng tộc của đấu trường đi tới đón tiếp Liêm, sau đó trường chủ lần trước cũng theo tới, nhìn thấy Nhạc Tử Mặc được bọc kín mít đi theo phía sau lưng thì rất là kinh ngạc.

Quân thượng là sợ những trùng nhân khác nhìn thấy tù binh mà ngài ấy mua về nên mới cho ăn mặc như thế này sao?

Cái ham mê này cũng kỳ quái thật đấy nhỉ.

Như trùng nhân bọn họ này, căn bản đâu có cần mặc quần áo, vừa lãng phí lại phiền tức, hơi động một chút còn bị làm hỏng, mặc quần áo làm gì, mọi người đã ở trần mấy ngàn năm rồi, vài chục năm nay mới bắt đầu lưu hành việc mặc quần áo thôi.

Chậc chậc, cái này cũng là học được từ chỗ nhân loại.

Đáng tiếc quần áo quá ít, nhân loại thì lại quá yếu ớt, vừa sợ lạnh lại vừa sợ nóng, sơ ý một chút là có thể lạnh chết, không thì cũng chết cóng, cuối cùng chỉ có trùng nhân cao cấp mới có tư cách mặc quần áo, đại đa số quần áo còn phải đưa cho nhân loại.

Là một trùng nhân, trường chủ đấu trường không thể hiểu nổi, vì sao ngay cả những nô lệ cấp thấp nhất cũng đều sẽ liều chết liều sống mà đòi một miếng vải để che chắn, đặc biệt là giống cái, chẳng những muốn quấn bên trên mà còn muốn bọc cả bên dưới.

Ài, từ lúc địa vị của nhân loại được đề cao, những dị tộc bọn hắn đây cũng không thể không thỏa mãn một chút yêu cầu nho nhỏ của nhân loại.

Đáng tiếc, vải vóc càng ngày càng ít, trùng nhân muốn mặc quấn áo cũng càng thêm nhiều, đây là bệnh, cần phải trị!

Quân thượng thế mà lại cho tù binh mới mua về mặc nhiều quần áo như vậy, xem ra tù binh này hẳn là rất hợp khẩu vị của quân thượng, thật là một nhân loại rất có tâm cơ, biết làm thế nào để chiếm được sự yêu thích của quân thượng.

Hắn vẫn còn nhớ, thời điểm bị đại nhân ôm đi, nhân loại này còn giả bộ rất yếu đuối á, mềm mại yếu ớt mà rúc vào ôm ấp của đại nhân nữa á.

"Đại nhân, lần này tới đây là muốn chọn lựa một nhóm nô lệ nữa sao?" – Trường chủ ân cần hỏi thăm.

Băng tiến lên một bước, cười nói: "Lần này đại nhân của chúng tôi mang theo thị quân đại nhân cùng đến chính là vì muốn chọn cho đại nhân mấy nô bộc biết nghe lời và hiểu chuyện."

Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Trường chủ cười ha hả: "Nô lệ ở chỗ tôi chính là những nô lệ thành thật nghe lời nhất ở cả Thác Trạch Mộc này, bất kể là lúc mới đưa tới cứng đầu thế nào, ở chỗ tôi không thuận theo là không được, mấy vị đại nhân cứ yên tâm chọn, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ vấn đề gì." – Hắn vỗ ngực đảm bảo.

Trên mặt Băng mang cười: "Có lời này của ông là tôi an tâm rồi."

Trường chủ khách khí cười cười: "Mời các vị đi bên này."

Đó là một gian tầng hầm rất lớn, chí ít cho Nhạc Tử Mặc cảm giác là như vậy.

Trùng nhân tới đây cũng không ít, phần lớn là xem thử, một khi không muốn sẽ bị người trong đấu trường đuổi ra ngoài, rất nhiều trùng nhân bị đuổi cũng không tức giận, một đám người cao lớn chỉ có thể lưu luyến không rời.

Trông ngóng tha thiết như thế nhìn qua thấy đáng thương vô cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!