Chương 12: (Vô Đề)

Thời điểm Nhạc Tử Mặc tỉnh lại, cả người đều choáng váng, cảm thấy đệm mềm dưới thân, còn có tấm chăn nhung bằng lông cừu đắp trên người, cậu còn cho rằng mình đã trở về hiện đại.

Sau đó, khi nhìn đến nóc nhà màu vàng nâu, vách tường bằng đất trơ trụi, đồ dùng trong phòng ít đến thảm thương đã đem tất thảy suy nghĩ của cậu đánh trở về hiện thực.

Chỉ là, nơi này là nơi nào…

Cậu còn đang nghi hoặc giằng co, thời điểm nửa ngồi trên giường, một cỗ mùi gạo cực kỳ thơm đột nhiên bay vào mũi cậu, cảm giác đói bụng cồn cào khiến nước bọt cậu nhanh chóng tiết ra, trong bụng cũng nhanh chóng kêu lên òng ọc.

Lúc này, một người đàn ông trùng tộc lớn tuổi đi tới, thân hình ông ta cao lớn uy mãnh, cái đầu rất cao, trên mặt mang theo mỉm cười, trong con mắt không có chút nào là không hiển lộ vẻ khẩu phật tâm xà, đi theo phía sau ông là một người đàn ông trung niên, là một nhân loại.

Nhân loại ấy không thấp, nhưng nếu đem so với trùng tộc kia thì lại giống như một người lùn, người đàn ông kia mặc rất ít quần áo, giống với những người cậu đã trông thấy trước đó, chỉ có phía dưới là quấn vải vóc, trên người đầy vết thương, cả người tản ra vẻ u ám.

Ông ta hiện đang bưng một cái khay, trên khay là một bát cháo nóng hôi hổi.

Nhạc Tử Mặc trợn cả mắt lên, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm bát cháo, lần đầu tiên phát hiện, một bát cháo lại có thể mê người đến như vậy.

Quản gia trùng nhân hừ hừ, giơ tay lên nói với người đàn ông trung niên: "Bưng qua cho cậu ta đi."

Bát cháo kia được bưng đến đặt lên cái tủ thấp trước giường Nhạc Tử Mặc, cậu vừa muốn thò tay ra, người đàn ông trung niên trùng tộc kia lại mở miệng nói: "Đây là quân thượng ban thưởng cho cậu, cậu chính là tù binh mà quân thượng đã dùng nhiều tiền để mua về, đây là thứ cậu nên có được."

Ý muốn nói là, cậu phải nghe lời, đúng không?

Nhạc Tử Mặc gật gật đầu, nhẹ nhàng lên tiếng, hỏi dò: "Vậy tôi có thể ăn được chưa?"

Trùng tộc trung niên kia dường như chưa từng gặp được người đàn ông nào không có khí phách như vậy, vốn còn định tiếp tục châm chọc thêm mấy lần nữa, thấy người này chẳng hề tức giận, cũng lười để ý, phất phất tay bày ra vẻ bất đắc dĩ, mắt không thấy tâm không phiền nói: "Ăn đi, ăn đi."

Nhạc Tử Mặc chẳng hề khách khí một chút nào, cũng không chú ý xem có bị bỏng hay không, từng ngụm từng ngụm nuốt vào, hương vị quen thuộc của cháo trượt qua cổ họng tiến vào cái dạ dày đang rỗng tuếch, cảm giác đói bụng lập tức giảm bớt đi rất nhiều, chưa được bao lâu một bát cháo đã được ăn sạch sẽ.

Nuốt vào hạt gạo cuối cùng, Nhạc Tử Mặc liếm môi một cái, khôi phục được chút sức lực, lá gan cũng to ra, cậu ngẩng đầu nhìn về phía trùng nhân lớn tuổi kia, dùng giọng điệu lấy lòng hỏi: "Còn gì nữa không?"

Quản gia Phong Nhẫn nghe thế thì khóe miệng co giật một chút, cái loại tính cách thuận cột mà trèo lên này thật đúng là khó tả.

"Cậu cho rằng đồ ăn có nhiều lắm à? Nếu không phải thấy cậu quá mức yếu ớt thì căn bản đã không cho ăn thứ này, mỗi ngày chỉ có một bát thôi, buổi tối cậu mới được ăn thứ khác." – Quản gia Phong Nhẫn lộ ra vẻ cực kỳ không kiên nhẫn.

Chẳng lẽ quân thượng lại mua về một tên nhân loại hết ăn lại nằm, trong lòng toàn là hư vinh sao.

Cái ánh mắt này thật đúng là…

Nhạc Tử Mặc tha thiết mong chờ nhìn qua, không rõ người này còn đứng đây làm gì, địch không động thì ta cũng không động, núp ở trong chăn không chịu ra.

Lửa giận của Phong Nhẫn đã dâng cao ba trượng, hận không thể tát cho tên tù binh không có mắt này một cái, ông ta hít một hơi thật sâu nhịn xuống lửa giận đang bốc lên trong người để mình tỉnh táo lại, không xúc động thêm nữa, nếu không tù binh mà quân thượng mới mua về này sẽ đầu một nơi thân một nẻo, thế thì không tiện báo cáo.

"!!!" – Phong Nhẫn lặng lẽ gầm thét.

Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nhạc Tử Mặc cảm thấy giường đệm dưới thân rung lên mấy lần, không ngừng rung động, tốt lắm, trong lúc cậu ngủ, cái áo choàng mà người kia cho cậu chẳng biết đã biến mất từ lúc nào, cậu lại phải trần truồng mà chạy khắp nơi lần nữa rồi.

Nhạc Tử Mặc ngoan như cún thành thật đứng sang một bên, ôm lấy đầu đứng yên trên đất.

"Tôi dậy rồi đây." – Nhạc Tử Mặc cảm thấy mình rất hợp tác, chẳng biết tại sao vị này lại nổi cáu thế nữa.

"Dậy rồi còn không đi theo tôi?" – Phong Nhẫn cảm thấy mình chịu đựng thế là quá đủ rồi, thực sự là một chút kiến thức cũng không có, chẳng biết đây là cái loại tù binh tồi tệ gì nữa.

"Cậu phải có chút tự giác khi làm tù binh chứ, trước khi chưa được đóng dấu, cậu chẳng là cái gì cả, đừng ỷ vào việc được quân thượng nuông chiều mà muốn làm gì thì làm." – Phong Nhẫn nói tiếp, ông ta quay người đi ở phía trước, người đàn ông trung niên trên người tràn đầy vết thương đi phía sau.

Nhạc Tử Mặc theo sát sau đó.

"…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!